Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2015

VƯỜN TƯỢNG VŨNG TÀU.




Bến tàu cánh ngầm đi Sài Gòn


Núi nhỏ


Phó nháy bulukhin












































Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2015

NGƯỢC !




Lấy ở facebook của ông Đạo diễn Sói Đồng Hoang

Văn học Dân gian có câu “vắt xôi nuốt bé lên mười, con gà be rượu nuốt người lao đao”, đấy là nói ngược cho vui, vì việc đời đâu  phải khi nào cũng xuôi mà có lúc ngược.  Và đã có ca dao ngược thì phải có tranh vẽ ngược, cụ thể là bức tranh ở facebook của ông Sói Đồng Hoang. Tranh vẽ một đoàn người đi theo hình chữ S, anh đầu đoàn mù, anh thứ 2 tin tưởng đặt hai tay vào vai anh mù, anh thứ 3 bít mắt anh anh thứ 2, anh thứ 4 bịt mắt anh thứ 3… cứ tiếp tục mãi hoài như thế cho đến hết đoàn. Suy ra thì anh sau cùng không được ai bịt mắt cho, phải lấy khăn tự bít mắt mình lại cho mù như cả tập thể đằng trước. Đấy là bu đoán, chớ bức tranh không mô tả người cuối đoàn.
    Thông thường người chỉ lối dẫn đường phải là anh sáng mắt, sáng đầu óc, sang trí tuệ, sáng tư duy, đằng này anh ta lại mù. Mù nhưng chắc là có quyền lực, hể mở miệng là mọi người phải nghe theo răm rắp, cho nên các chú  sáng mắt đành giả mù  ngoan ngoãn đi theo.
   Nhưng cái gì đã giả dối thì có ngày sẽ bị dư luận vạch trần . Bức tranh kia là lời cảnh tỉnh cho lũ người a dua. Rồi có ngày tự thấy nhục, các anh bảo nhau:  giỏi như đức Phật mà không dám nhận là người đưa đường, ngài chỉ chỉ vạch ra đường và nhắc chúng sinh tự đốt đuốc lên soi dường mà đi.
Không biết các anh có tỉnh ngộ ra được không nhỉ .
Bác họa sỹ nào đó thâm trầm thiệt


Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2015

ĂN XÔI CHÙA...





Ông Trương Trọng Nghĩa đang phát biểu trước Quốc hội

1- Trong cuộc họp Quốc hội lần thứ 10 khóa 13, đại biểu Trương Trọng Nghĩa (tp HCM) đặt  câu hỏi: “Nhận viện trợ của Trung Quốc có kiện đòi được lãnh thổ không”. Khi nói câu đó có lẽ bác Nghĩa đang nghĩ đến thành ngữ “ăn xôi chùa ngọng miệng”,  ý rằng khi hàm ơn người thì người có làm càn cũng không dám mở miệng khiển trách phê phán.  Bác hỏi nhưng không thấy ai trả lời, tiếng bác rơi tõm giữa không trung, duy chỉ có dân chúng đồng tình ủng hộ.
2- Nhưng bác Nghĩa ơi, lãnh thổ đã mất một phần rồi mà có thấy ai kiện để đòi lại đâu.  Năm 2014 Tàu  cắm giàn khoan HD 981 vào vùng biển Việt Nam, hầu hết người Việt trong nước cũng như ngoài nước sôi sục đề nghị kiện Trung Quốc lên tòa án quốc tế nhưng không thấy ai kiện. Năm 2015 Tàu thừa thắng xông lên, xây đảo nhân tạo, xây hải đăng, làm sân bay, cũng không thấy ai kiện.  Rồi có ngày Tàu làm càn, lập vùng cấm bay, chiếm thêm một số đảo của Việt Nam, dựng cờ năm sao lên thì  không biết sự thể sẽ ra sao... Cho nên cái mệnh  đề “có kiện đòi được lãnh thổ không” của bác là nói cho vui,  không bao giờ xẩy ra cả. Không ai trả lời câu hỏi của bác cũng phải lắm.
3- Người Phi Lip Pin vào chùa Tàu thấy quả chuông họ sẽ bảo: đấy cái chuông, chớ không nói “ấy ái uông” vì họ không ăn xôi chùa Tàu, không ngọng miệng. Đã vậy, ngày 22.1.2013 người Phi đệ đơn kiện Tàu lên Tòa án quốc tế với ba tội:
·       Tuyên bố phi lý về Đường lưỡi bò
·       Lập đặc khu kinh tế trên các đảo đá và rạn san hô trái với UNCLOS
·       Vi phạm chủ quyền và quyền tài phán của Phi Lip Pin
 4- Bộ Ngoại giao Philipines hôm 11/11 ra thông báo cho hay, Tòa án Trọng tài Thường trực (PCA) sẽ tổ chức cuộc điều trần vào ngày 24/11/2015, để tiếp tục nghe các bên liên quan trình bày lập luận trong vụ Philipines kiện Trung Quốc liên quan đến các đòi hỏi chủ quyền của Bắc Kinh tại Biển Đông.
   Đấy là thắng lợi bước đầu của người Phi.

   Là một người dân Việt ưu tư với tình hình đất nước trước họa xâm lăng, bu tui vô cùng kính phục Phi Lip Pin, mong các bác   thắng lợi trong vụ kiện lịch sử này.
Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2015

TẢN MẠN GIA PHẢ.





Ông Sói Đồng Hoang và hai bu ở Vũng Tàu

Ông Đạo diễn Sói Đồng Hoang đang vất vả làm phim GIA PHẢ CỦA ĐẤT, biết đâu ông ấy sẽ làm thêm phim GIA PHẢ CỦA BIỂN. Mà làm là phải, vì ông Tập Cận Bình nói với thế giới rằng Hoàng Sa, Trường Sa là của Tàu.  Vậy thì ta phải có gia phả của biển để nói lại với ông Tập và toàn thế giới biết chớ.
       Ấy vậy mà BGDĐT chủ trương  tích hợp lịch sử vào các môn học  khác trong chương trình phổ thông  thì có khác chi đốt  gia phả của dân tộc trong  đó có gia phả của đất, của biển như rất nhiều người đã cảnh báo. Rồi có ngày Tàu sẽ bảo các đảo Phú Quốc, Cát Bà, Côn Đảo, Bạch Long Vĩ, Lý Sơn…là của họ thì chúng ta đành “thúc thủ đãi vong” (bó tay chờ chết) sao.

      Bác bộ trưởng Phạm Vũ Luận ơi, biết là bác chữ nghĩa đầy  mình nhưng bu tui vẫn mời bác đọc thêm câu nói của  nhà văn, nhà Xã hội học người Nga Tsecnưseveski: “Đã là người có giáo dục mà không hiểu biết lịch sử thì chỉ có thể là một con người không phát triển đầy đủ về mặt trí tuệ”
Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2015

MẤT, CÒN






    Ông Phùng Quang Thanh Bộ trưởng quốc phòng


Đảo nhân tạo Trung Quốc xây dựng trái phép trong vùng biển Trường Sa của Việt Nam


Hải đăng Trung Quốc xây dựng trái phép trên quần đảo Trường Sa của Việt Nam


Báo soha.vn đưa tin Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh phát biểu trong buổi thảo luận tổ ở Quốc hội chiều 22/10 có nói “Mất Đảng, mất chế độ thì biển đảo cũng mất”. Bu tui nghỉ mãi về câu này nhưng không hiểu ra sao cả, cứ nói ra đây nhờ bác nào giỏi chữ nghĩa giảng giải thêm cho.

1-   Bác Thanh nói như thế tức là đảng, chế độ, biển đảo, tuy là ba nhưng chung quy chỉ một. Nó trùng hợp với  triết  lý nhà Phật.
·       Thuyết Trung Quán luận: Vạn pháp bất nhị .
·       Thuyết 12 Nhân duyên: Cái này còn thì cái kia còn, cái này mất thì cái kia mất.
     2- Bu tui dẫn ra đây định nghĩa mất, còn, của Từ điển tiếng Việt để tham khảo:
·       Mất: Không còn thuộc về của mình.
·       Còn: Tiếp tục tồn tại, không phải đã mất hết cả, hoặc mất đi.
      3- Trong  thực tế, các “đồng chí” Tàu đã dùng vũ lực chiếm của Việt Nam toàn bộ đảo Hoàng Sa, bãi đá Gạc Ma, sau đó  lần lượt chiếm thêm 6 bãi đá khác trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Năm 2014 Tàu bắt đầu cải tạo những bãi đá họ chiếm được. Biến Đá chữ Thập thành đảo lớn, Xây dựng sân bay trên đảo Hoàng Sa, đảo Gạc Ma, xây hải đăng trên đảo Châu Viên , đảo Duy Mộng và đảo Hải Sâm.  Ngư dân Việt Nam đánh bắt trên ngư trường truyền thống của mình bị các “đồng chí” Tàu  cướp ngư cụ, đánh  đắm tàu thuyền, làm chết và bị thương ngư dân.
      4- Như vậy thì thưa bác Thanh, Hoàng Sa và 7 bãi đá thuộc Trường đã mất vì “không còn thuộc về của  mình” nữa, mà thuộc về người Tàu . Và nếu cái này mất dẫn đến cái kia mất theo cách nói của bác thì  đảng và chế độ đã mất rồi sao?
      5- Đâu có! Báo chí lề phải vẫn  tuyên truyền đảng  được dân tin yêu và thể chế  vẫn tồn tại vững chắc,  cũng là biển đảo của Việt Nam chưa mất. Nhưng than ôi, nó chỉ “còn”  theo nghĩa máy móc của Từ điển là “Vẫn  tiếp tục tồn tại”,  chưa bị bốc thành hơi hoặc bị biến thành bụi. Chứ không phải còn theo nghĩa Việt Nam quản lý và khai thác.
      6-  Không biết bác Thanh tư duy kiểu gì mà nói ra như thế.  Chịu!!!



Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2015

NGƯỜI CÙNG TÊN.



Nguyễn Quốc Toàn bên trái (Quảng Bình)
Nguyễn Hữu Toàn bên Phải (Hà Nội)


Tấm ảnh ở trên  là hai ông Toàn cùng họ Nguyễn, cùng nghề Cầu đường, cùng trèo non lội suối trên Tây bắc, cùng có  con trai làm Kiến trúc sư. Hai ông bố này có nhiều chuyện để kể lắm…Nhưng hôm nay bu tui lại kể chuyện một người cùng tên khác không phải do tình cờ mà do… cố ý
    Năm 1989 tỉnh Bình - Trị -Thiên  chia ra ba tỉnh:  Thừa Thiên,  Quảng Trị, Quảng Bình.  Bu tui dắt díu vợ con về lại quê hương bản quán là thị xã Đồng Hới (dạo đó chưa gọi là thành phố). Bu theo nghiệp cầu đường, còn bà xã làm ở Ngân hàng Nông nghiệp Phát triển nông thôn. Sau ngày làm việc đầu tiên bà xã về bảo, anh ơi sáng nay có chuyện hay lắm em kể anh nghe. Em kể đi anh chú ý nghe đây. Có một phụ nữ lớn hơn em chừng vài tuổi, mặt mũi sáng sủa phúc hậu, đến phòng Tín dụng không liên hệ công việc gì, cứ  ngồi ở ghế nhìn em chằm chằm. Em linh cảm có chuyện  gì  không bình thường, liền ra ngồi cạnh chị và hỏi, hình như chị muốn liên hệ công việc gì, chị nói đi, em sẵn sàng giúp đỡ. Chị tươi cười,  chị không có việc gì cả, nghe bảo  anh Toàn có vợ  tên là Hà làm việc ở đây thì chị đến mong được làm quen vậy thôi. Em  cảm động nắm  chặt tay chị,  dạ, em là Hà vợ anh Toàn đây, thế chị biết anh Toàn em từ bao giờ. Từ hồi chiến tranh còn ác liệt kia, anh ấy được Ty GTVT đặc phái về hướng dẫn đơn vị chị nổ mìn định hướng, thi công đường Trung chuyển từ rừng Ba Trại xuống sông Son. Dạo ấy chị  làm C phó  C75, cứ  sau một ngày làm việc anh ấy lại đưa chị  bản kế hoạch ngày hôm sau. Nào cần bao nhiêu nhân lực đào hầm đặt mìn, đào ở  lý trình nào, khối lượng bao nhiêu, nào cần bao nhiêu cân thuốc nổ, bao nhiêu kíp điện…Ra hiện trường anh ấy hướng dẫn công nhân cụ thể và tỷ mỷ từng động tác một. Là một kỷ sư tài năng, tận tụy và can đảm, anh ấy còn là cây văn nghệ của C75, tổ chức dàn đồng ca, dạy hát , làm báo tường…Đâu được hai tháng, tuyến Trung chuyển sông Son sắp thông xe thì Ty GTVT điều anh trở về Văn phòng. Chao ôi, cả đơn vị chị  bàng hoàng, đến lúc này chị mới thấy buồn. Chị thay mặt đơn vị tiển chân anh một đoạn đường đất.  Khi anh bắt đầu trèo lên dốc Khe Sắn để vào vùng Hoàn Trạch, chị trao anh gói cơm nắm và cố kìm không để nước mắt trào ra.  Chị mong anh nói một điều gì đó, nhưng không, anh chỉ nói toàn công việc, đơn vị em còn phải làm việc này, còn phải xem lại việc nọ, những công nhân nào xuất sắc cần ưu ái bồi dưỡng…  Chị đứng mãi dưới một gốc cây, nhìn anh trèo lên từng mô đá trên dốc Khe Sắn, cho đến khi anh khuất hẳn vào rừng cây thì chị khóc nức nỡ.  Chị nghỉ bụng sau này có con, bất luận là trai hay gái chị sẽ đặt tên Toàn. Em hỏi ngay, thế chị có thỏa nguyện không. Có em ạ, cũng may mà trời thương,  con trai đầu của chị năm nay 13 tuổi học lớp 7, đẹp trai, mạnh khỏe và học giỏi,  tên khai sinh của cháu là Trần văn Toàn.  Chị bùi ngùi, duyên số trời nó định ra thế em ạ, em có  hạnh phúc được sống với anh ấy, còn chị cũng có cái hạnh phúc được gọi tên anh ấy hàng ngày…

     Bà xã bu hình như còn muốn nói gì nữa nhưng  dừng lại... lấy tay gạt nước mắt. 
Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2015

LÀM TƯỢNG.

                           
Tượng anh hùng Nhạc Phi trong đền thờ

Tượng gian thần Tần Cối và vợ là Vương Thị

Tần Cối là Tể tướng triều NamTống thời CaoTông  trị vì. Trong cuộc đụng độ với Rợ Kim phía đông bắc, Tần Cối kiên quyết chủ hòa. Trước đó ông ta bị người Kim bắt làm tù binh, sau đó không hiểu sao được thả ra, nhưng vua Cao Tông vẫn cho ngồi vào ghế Tể tướng. Năm 1141với sự tham mưu của Tần Cối,  Tống kí hòa ước với Kim, cắt đất phía bắc Hoài Thủy và Đại Tán Quan nhượng cho Kim, mỗi năm phải nộp cho Kim 25 vạn lạng bạc và 25 vạn tấm lụa. Tể tướng cho rằng triều cống ngược cho Rợ Kim như vậy để được yên ổn, tính ra rẻ hơn tổ chức một đội quân hùng mạnh bảo vệ biên giới. Trong khi đó vị tướng kiệt xuất của Nam Tống là Nhạc Phi  kiên quyết chủ chiến.  Ông thích vào lưng bốn chữ “Tận trung báo quốc”, chỉ huy quân dân Nam Tống đánh thắng Rợ Kim hết trận này đến trận khác. Khi Nhạc Phi đang truy đuổi Rợ Kim đến Biện Kinh thì trong một ngày có đến 12 đạo kim bài của Tể tướng thừa lệnh nhà vua triệu về kinh. Nhạc Phí uất quá bật khóc, dân Nam Tống van níu ngựa ông lại khóc lóc bảo rằng, tướng ngoài biên ải  có quyền không tuân lệnh triều đình. Nhạc Phi sau đó bị tống ngục và Tần Cối cho bộ hạ thủ tiêu.
    Ngày nay mộ và đền thờ Nhạc Phi tại một vị trí rất đẹp ở Hàng Châu - kinh đô cũ của triều Nam Tống. Trước mộ ông có tượng một nam một nữ quỳ, ấy là vợ chồng Tần Cối.
Trước đền thờ Nhạc Phi có câu đối:

Thanh sơn hữu hạnh mai trung cốt
Bạch cốt vô cô chú nịnh thần

Nghĩa là:
Núi xanh may mắn được chôn xương bậc trung quân
Sắt trắng vô tội mà phải đúc bọn nịnh thần.

***
     Ở nước Nam ta, nếu truy ra có một ai sợ giặc đến vô liêm sĩ như Tần Cối bên Tàu  thì cũng nên làm tượng bắt nó quỳ trước đền thờ các anh hùng liệt sĩ hi sinh bảo vệ biển đảo Tổ quốc. Tuy nhiên vợ hắn không có tội tình gì thì tha cho, chớ bắt quỳ như vợ Tần Cối thì oan cho bà ta, tội nghiệp.
Đọc tiếp ...