Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2015

NGƯỜI CÙNG TÊN.



Nguyễn Quốc Toàn bên trái (Quảng Bình)
Nguyễn Hữu Toàn bên Phải (Hà Nội)


Tấm ảnh ở trên  là hai ông Toàn cùng họ Nguyễn, cùng nghề Cầu đường, cùng trèo non lội suối trên Tây bắc, cùng có  con trai làm Kiến trúc sư. Hai ông bố này có nhiều chuyện để kể lắm…Nhưng hôm nay bu tui lại kể chuyện một người cùng tên khác không phải do tình cờ mà do… cố ý
    Năm 1989 tỉnh Bình - Trị -Thiên  chia ra ba tỉnh:  Thừa Thiên,  Quảng Trị, Quảng Bình.  Bu tui dắt díu vợ con về lại quê hương bản quán là thị xã Đồng Hới (dạo đó chưa gọi là thành phố). Bu theo nghiệp cầu đường, còn bà xã làm ở Ngân hàng Nông nghiệp Phát triển nông thôn. Sau ngày làm việc đầu tiên bà xã về bảo, anh ơi sáng nay có chuyện hay lắm em kể anh nghe. Em kể đi anh chú ý nghe đây. Có một phụ nữ lớn hơn em chừng vài tuổi, mặt mũi sáng sủa phúc hậu, đến phòng Tín dụng không liên hệ công việc gì, cứ  ngồi ở ghế nhìn em chằm chằm. Em linh cảm có chuyện  gì  không bình thường, liền ra ngồi cạnh chị và hỏi, hình như chị muốn liên hệ công việc gì, chị nói đi, em sẵn sàng giúp đỡ. Chị tươi cười,  chị không có việc gì cả, nghe bảo  anh Toàn có vợ  tên là Hà làm việc ở đây thì chị đến mong được làm quen vậy thôi. Em  cảm động nắm  chặt tay chị,  dạ, em là Hà vợ anh Toàn đây, thế chị biết anh Toàn em từ bao giờ. Từ hồi chiến tranh còn ác liệt kia, anh ấy được Ty GTVT đặc phái về hướng dẫn đơn vị chị nổ mìn định hướng, thi công đường Trung chuyển từ rừng Ba Trại xuống sông Son. Dạo ấy chị  làm C phó  C75, cứ  sau một ngày làm việc anh ấy lại đưa chị  bản kế hoạch ngày hôm sau. Nào cần bao nhiêu nhân lực đào hầm đặt mìn, đào ở  lý trình nào, khối lượng bao nhiêu, nào cần bao nhiêu cân thuốc nổ, bao nhiêu kíp điện…Ra hiện trường anh ấy hướng dẫn công nhân cụ thể và tỷ mỷ từng động tác một. Là một kỷ sư tài năng, tận tụy và can đảm, anh ấy còn là cây văn nghệ của C75, tổ chức dàn đồng ca, dạy hát , làm báo tường…Đâu được hai tháng, tuyến Trung chuyển sông Son sắp thông xe thì Ty GTVT điều anh trở về Văn phòng. Chao ôi, cả đơn vị chị  bàng hoàng, đến lúc này chị mới thấy buồn. Chị thay mặt đơn vị tiển chân anh một đoạn đường đất.  Khi anh bắt đầu trèo lên dốc Khe Sắn để vào vùng Hoàn Trạch, chị trao anh gói cơm nắm và cố kìm không để nước mắt trào ra.  Chị mong anh nói một điều gì đó, nhưng không, anh chỉ nói toàn công việc, đơn vị em còn phải làm việc này, còn phải xem lại việc nọ, những công nhân nào xuất sắc cần ưu ái bồi dưỡng…  Chị đứng mãi dưới một gốc cây, nhìn anh trèo lên từng mô đá trên dốc Khe Sắn, cho đến khi anh khuất hẳn vào rừng cây thì chị khóc nức nỡ.  Chị nghỉ bụng sau này có con, bất luận là trai hay gái chị sẽ đặt tên Toàn. Em hỏi ngay, thế chị có thỏa nguyện không. Có em ạ, cũng may mà trời thương,  con trai đầu của chị năm nay 13 tuổi học lớp 7, đẹp trai, mạnh khỏe và học giỏi,  tên khai sinh của cháu là Trần văn Toàn.  Chị bùi ngùi, duyên số trời nó định ra thế em ạ, em có  hạnh phúc được sống với anh ấy, còn chị cũng có cái hạnh phúc được gọi tên anh ấy hàng ngày…

     Bà xã bu hình như còn muốn nói gì nữa nhưng  dừng lại... lấy tay gạt nước mắt. 

24 nhận xét:

  1. Người phụ nữ ấy dại quá! Đặt tên con là Toàn, khi con hư thì mắng nó thế nào nhỉ? He he...Chắc nghĩ đến đó mà chị Hà...khóc!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hà bảo cô NT suy diễn cho vui ấy mà

      Xóa
  2. Trùi, bạn Bu đặt vấn đề... phức tạp quá: "anh ơi sáng nay có chuyện hay lắm em kể anh nghe", sế này sì sẽ mệt lắm đó! Hehe...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đơn giản thôi, có gì phức tạp đâu bạn ơi

      Xóa
  3. Hì hì, bác Bu kể về người cùng tên này để nói về người cùng tên khác. Cũng may khi gặp chị Hà thì người cùng tên khác mới có 13 tuổi học lớp 7, chứ 20 ngoài chắc... rối.
    Nòi vui vậy thôi chứ bác Bu thì tôi biết, nếu chị Hà mà không tấn công ráo riết thì giờ chắc phải kêu là... hòa thượng :-)))

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cậu bé Trần Văn Toàn ấy năm nay 40 rồi, đã có vợ con. Oái oăm thay bố vợ cậu ta là anh con dì ruột bu (chị của mẹ quê bu kêu là di)
      Lại oái oăm nữa chồng cô gái ấy gọi chi dâu bu bằng o (cô ruột), bu không có anh trai chỉ có anh con bác ruột, hiện ở Hà Nội.
      Chồng nàng hiền lành, là kỹ sư cơ khí ô tô, đã qua đời cách nay khoảng 10 năm.
      Câu chuyện ly kì và dài lắm PNH ơi hihi

      Xóa
  4. Bà Sui nói đúng rồi , cô thanh niên xung phong này thâm nho ra phết , mỗi khi con hư thì cứ réo tên Toàn để chửi ... he he . Khi ấy thì Toàn lớn nhảy mũi liên tục . Sao chuyện không có đoạn hẹn hò ôm nhau bên bờ suối cho nó lãng mạn ? Hay là sợ chị Hà nên không dám viết ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Salam ơi, bu kể người thực việc thực không có chuyện ra suối ngồi thì biết làm sao đây hihi

      Xóa
  5. Cháu muốn nghe thêm đoạn tiếp theo chú Bu ơi. Chú Bu là người tài hoa, tính tình lại đôn hậu nên thật dễ hiểu là có rất nhiều cô gái thời ấy yêu mến chú. Rất may cô Hà không phải là người có máu ghen dữ dội đấy ạ :D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Từ khi cô Hà gặp người phụ nữ ấy cho đến khi cô chú vào định cư trong nam là 22 năm. Trong thời gian đó hai cô gặp nhau hoài hoài, còn chú lười ra khỏi nhà nếu không có công việc gì cần thiết.
      Chú rất ngại ngùng gặp cô ấy. Hôm chồng cô qua đời, (cách nay khoảng 10 năm) chú có đến thăm. Đoạn tiếp theo chỉ có vậy thôi cháu ạ.

      Xóa
  6. ôi, đọc khúc đầu đến khúc cuối, cháu hết cả hồn đấy bác Bu ạh
    :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời

    1. Bố Su Su có thể nói thêm cho vài câu về sự hết cả hồn không...

      Xóa
    2. vì cái đoạn này nè bác Bu "duyên số trời nó định ra thế em ạ, em có hạnh phúc được sống với anh ấy, còn chị cũng có cái hạnh phúc được gọi tên anh ấy hàng ngày…"
      mà lại là nói với vợ người ta cơ chứ :)

      Xóa
    3. Người miền trung họ thật thà lắm, mà bà xã bu cũng rất thông cảm sau này hai cô lại thân nhau hihi

      Xóa
  7. Ông bạn cùng tên trong tấm hình chẳng liên quan gì đến câu chuyện chú kể..Hì hì..Lẽ ra trong hình phải là cô bạn ngày xưa chứ..Cháu rất tò mò muốn biết người phụ nữ dũng cảm đến gặp cô Hà..

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 1- Ông bạn ấy không liên quan gì đến chuyện chú kể, nhưng là một trường hợp tình cờ trùng tên, trùng họ, trùng tuổi, trùng nghề, trùng luôn nghề của con….nó khác với sự trùng tên cố ý như câu chuyện chú kể. Đưa vào như một dẫn chứng, nhân thể lấy cớ post ảnh cho phong phú vậy.
      2- Người phụ nữ ấy sau này trở thành bạn thân thiết của cô Hà. Khi chồng cô ấy qua đời (cách nay khoảng 15 năm) chú có đến chia buồn, sau đó chú rất ngại đến vì không có chuyện gì để nói …Cậu Trần Văn Toàn đã đến tuổi 40, có vợ con…Tất cả đang sống ở Quảng Bình, còn hai bu vào định cư ở Vũng Tàu từ năm 2011

      Xóa
  8. Em đọc hết rồi, đọc luôn cả comment rồi, ngắm ảnh luôn rồi, chỉ muốn ...nịnh chú Bu một câu : Chú Bu đẹp trai dã man. hì hì

    Trả lờiXóa
  9. Lão lai tài tận rồi cháu ơi còn trai cái nỗi chi nữa huhu

    Trả lờiXóa
  10. Bác Bu có cái may mắn là công khai được những chuyện bí mật rất nghiêm túc !

    Trả lờiXóa
    Trả lời

    1. Chuyện xẩy ra lúc chưa vợ thì vô cạn bạn HHP ơi

      Xóa
  11. Đã được đọc một bài viết của Nhật Thành nên Song Thu có cảm nhận là phu nhân của bác Bu đúng là một phụ nữ hiền thục, một người vợ chuẩn không cần chỉnh trong việc yêu thương, chăm sóc chồng. Hôm nay đọc bài này của bác Bu thì thấy chị Hà đúng là trên cả tuyệt vời đó nha.
    Tuy nhiên ST thấy bác Bu đúng là một đấng phu quân mẫu mực rất đáng để vợ tin tưởng hoàn toàn lắm. Đã có một đấng phu quân như rứa thì mắc mớ chi mà vợ phải ghen đây?
    Chúc mừng hai bác, một cặp đôi hoàn hảo

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vui mừng thấy bạn đã trở lại với bạn bè blog rồi

      Xóa
  12. Ồ, cuộc sống là duyên số và là một vòng quay yêu thương không ngừng, ít ra thì ở bài viết này , em tin thực sự là như vậy

    Trả lờiXóa
  13. Cuộc sống sà một tấn tuồng mà mỗi người là mỗi diễn viên được số kiếp mặc định....

    Trả lờiXóa