Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

ĐIẾC !!




                     
                     Thiết bị làm điếc Madein Denmak




Ở đời có lắm chuyện oái oăm, người muốn nghe thì trời bắt phải điếc, người thính tai nhưng không muốn nghe những  điều khó chịu lại tự làm điếc mình.
     Bu có ông bạn ở cùng chung cư, đã từng đứng đầu một cơ quan xịn ngoài thành phố cảng Hải Phòng.  Ông không đụng đến máy tính nhưng tin tức trong nước, ngoài nước, trên báo lề phải, lề trái, ông nói vanh vách.  Lâu lâu ông đến phòng bu đàm đạo chuyện nhân tình thế thái, chuyện kim cổ đông tây.  Bu có nhận xét, cứ mỗi lần như thế ông lừa lừa thế nào để được ngồi phía tay trái bu. Hể bu nói, ông há miệng, nhướng mắt lên nghe có vẻ chăm chú lắm. Sau này mới biết ông gần như  điếc tai trái, chỉ nghe được tai phải.  Mới qnen ông đâu hơn một năm mà thấy tình trạng nghễnh ngãng ông bạn nặng thêm lên. Mỗi lần chuyện trò bu buộc phải tăng “volum” ông mới nghe thủng. 
       Mới đây ông bạn Hải Phòng ấy dẫn đến bu một ông  nghe bảo người Quảng Trị, “để ba chúng ta làm quen nhau mà chuyện trò cho đỡ cô đơn”, ông Hải Phòng mở đầu như vậy. Ông Quảng Trị cao lớn, da đỏ như đồng hun, mặt mày quắc thước  ra bộ trí thức lắm.  Bu đẩy chén trà về phía ông bạn mới, hỏi:
-  Quảng trị, vậy bác ở huyện nào.
- À …à..  tui mấy chục năm ở nam bộ chỉ loanh quanh Sài Gòn, rồi miền đông, miền tây chớ chưa sang Lào bao giờ. Nghe thế, ông Hải Phòng ghé sát tai ông Quảng Trị gào lên:
- Ông ấy hỏi bác ở huyện nào…
 - Á …à…à …tui ở huyện Hải Lăng.
Hóa ra hai tai ông Quảng Trị còn trầm trọng hơn ông Hải Phòng.  Cả buổi đàm đạo hôm ấy chủ nhà và khách cứ phải tăng “volum” hết cỡ, ông Quảng trị cũng gào lên để được nghe được chính tiếng nói của mình.  Người qua kẻ lại ngoài hành lang liếc mắt nhòm vào phòng bu, tưởng là ba ông già gây chuyện cãi nhau… hihihi.

***

Thế nhưng chính bu tui cũng bị vợ kêu vì tội …điếc!
Số là cách nay chừng nửa năm, bên kia đường Nguyễn Thái Học đối diện phòng bu ở mọc lên cửa hàng Điện máy.  Người ta câu khách bằng cách mở nhạc giật gân, và không ngớt lải nhải về sự hạ giá hàng hóa, âm thanh bục bục, bùng bùng, lọt qua sáu cửa sổ tra tấn bu từ sáng cho đến chín giờ tối. Đã nhiều lần bu cất công sang điều đình, hoặc gọi điện nhắc nhở nhưng không làm thủng tai được các chú Dienmay.com.  Thấy ông bố vợ khổ sở vì ồn, thằng con rể nhanh nhẫu kiếm cho một thiết bị chống ồn công nhiệp cực xịn Madein Denmak (Đan Mạch). Nhét cái này vào hai tai thì âm thanh ta bà mười phần biến đi chín, tám, chỉ còn lại một, hai.  Một hôm bu tui đang say sưa  đọc sách thì bà xã bực dọc xô cửa bước vào, mặt mũi nàng kém vui, môi miệng cử  động liên tục, trong khi bu đang thả hồn theo chuông mõ của ông A Di Đà ở tận kiếp trước. Cho đến khi nàng  “cưởng chế” tháo thiết bị chống ồn ở hai tai ra bu ra,  thì mới vở nhẽ: vợ và con gái đã thi nhau gọi điện thoại cả chục lần  từ lầu năm lên lầu 6 bảo xuống ăn cơm.  

    Huhuhu… ở cái xứ mình đúng là “ta nghe trong gió vi vu  nhiều chuyện lạ”, đang yên đang lành phải tự làm điếc mới sống nổi.   

48 nhận xét:

  1. Há Há Há ! Như thế là cần phải điếc đúng lúc thì chất lượng điếc mới hay, Mấy ông già sành chữ nghĩa , văn nghệ văn hóa gì gì bây giờ điếc cả, Phàm đã làm lãnh đạo một thời là điếc hết. Nhưng đừng điếc với vợ con ! Chị Bu còn hiền đó nha !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy ra đám quan lại điếc khá nhiều ha??

      Xóa
  2. Điếc cũng vừa thôi bác bu ơi, chứ điếc kiểu mà lựu đạn nổ bên tai cũng không nghe thì không khéo có ngày bom bu dội xuống nổ là mất xác.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ái chà, đươc đại gia Từ Thức sang thăm quý hóa quá


      Hehehe bu bị nhiều vố bom bi của Mỹ rồi nhưng bom bu thì chắc chết lắm huhuhu

      Xóa
    2. Ấy chết, 2 ông bạn điếc của bác thì ko lên mạng, còn bác thì điếc bất đắc dĩ tùy thời gian. Ko gian giờ đang yên lắng mà bác gào lên thế kia thì thiên hạ ai nghe bom bán nổ mà ko giật mình chứ ...ha ha ha
      Đêm bình an, tuần mới sắp tới lại vẫn giả đò ... điếc cho đồng điệu cùng bạn bè nhé!

      Xóa
    3. Cảm ơn đại gia dặn dò

      Xóa
  3. Qua chuyện điếc của anh, lại nhớ chuyện ngày còn CT. Sỏi bị phu trách tổ chuyên môn của khoa. Có ba trai và hai nữ. Một ông răng hô ít tuổi hơn Sỏi, chuyên môn rất hay, hắn bị điếc, khi làm việc chỉ biết mình, chẳng cần biết ai bên cạnh. Một Anh bị mù một mắt (Thương binh)Hắn mang cái mắt thủy tinh như bị lác. Còn lại hai cô thì một cô Sau khi mổ ruột thừa hao mất 6 kg thịt rồi mà vẫn còn 72 kg . Một em trẻ nhất 50 tuổi vẫn chưa chồng mà rất vô tư. 5 anh em rất vui và đoàn kết anh em nó gọi là tổ NGŨ SẮC (Tức là 5 dấu sắc;
    Sỏi Hấp + Quang Điếc + Thành lác + Phượng Mập Ú + Lan ế:"hấp, điếc, lác, ú, ế"
    Viết cái comment này bọn nó mà đọc được chắc sỏi bị bọn "sắc" còn lại nó đập chết!Hi Hi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Câu chuyện quá hay có lẽ Hòn Sõi làm hẳn một ẻn mà cười cho ra nước mắt

      Xóa
  4. Đọc ẻn này vui quá bác Bu ơi, bác kể chuyện hóm hỉnh và có duyên quá đi thôi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hai ông điếc thật, một ông điếc giả ngồi với nhau, lại thấy cô đơn hơn.
      Chuyện có chi nói nấy, ai ngờ được người dẹp Tràng An khen kể có duyên hehehe...sướng hung!!

      Xóa
    2. Đọc entry này của bác Bu lại chợt nghĩ lúc này phải tranh thủ gặp gỡ bạn bè đàm đạo ngay khi có thể mới được . Để mai mốt ngồi bên nhau mà thấy như cô đơn hơn thì ... buồn thiệt ((-:

      Có những tình huống muốn "tự làm mình điếc" mà không thể được mới đáng chán , chẳng hạn lúc dự các buổi họp vv... và vv ...

      Xóa
    3. Cũng may mà dạo này bu khỏi phải đi họp

      Xóa
  5. nhân dịp bác Bu tự cám cảnh để cho ra cái "ẻn" này, giáo cũng kể chiện hai ông điếc gặp nhau nè:
    một ông hỏi: mai nay anh đi Nha Trang phải hong?
    ông kia trả lời: dạ hỏng phải đâu anh à. mai nay tui đi Nha Trang!
    cái ông đặt câu hỏi nói: dzậy hả? dzậy mà tui tưởng anh đi... Nha Trang chớ!!!

    ai hỏng cười thì giáo... thọt lét! hehe...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khỏi phải thọt lét giaolang ơi ơi!

      Xóa
    2. Cười khùng khục rồi Giáo à. :)

      Xóa
  6. Chính vì giả điếc mà đau khổ! Vì vẫn nghe được mà nói không ra lời càng khổ.

    Hôm nay ngắm nhìn một cảnh xã hội nếu mà viết lên thì có khi lại bị túm.. huhu

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Điếc thật khổ
      Điếc giả khổ
      Hết thảy Phật dạy rồi

      Xóa
  7. Phusa đọc bài ĐIẾC của Bu thấy thâm thuý lắm
    Văn của BU bao giờ đọc xông cũng phải suy gẫm thật lâu, có khi phải đọc đi đọc lại 2-3 lần ấy

    Trả lờiXóa
  8. Cảm ơn Phusa đã đọc và đọc nhiều lần
    Hôm nay sẽ trả lời cho bạn đây.
    Bạn thứ lỗi cho nhé

    Trả lờiXóa
  9. Hihi...
    Té ra Không đều Khó như nhau, anh Bu nhỉ?

    Trả lờiXóa
  10. Bác Bu chỉ post lên một tấm hình con khỉ bịt tai, trong bộ ba con khỉ nổi tiếng "không nghe-không nhìn-không nói", người xưa thâm thúy khi làm nên bộ ba chú khỉ này, điếc cũng là cần thiết, nhưng tùy lúc, tùy nơi...

    Còn chuyện "ba ông già" nói chuyện thời sự văn nghệ với nhau bác kể vui thật, nhưng cũng có gì đó... man mác, bâng khuâng...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hehehe đưa bộ ba ấy lên sợ lạc đề
      Bu chỉ chọn chú bịt tai cho hợp nội dung bài viết

      Xóa
  11. Cái kết của bác Bu có câu bỏ trong ngoặc kép "Tai nghe trong gió..." sao HN thấy có âm hưởng bài gì gì mà "Nghệ Tĩnh mình ơi năm nay gạo mất mùa..." hả bác Bu?
    Nghe nhiều người bảo rằng trong giòng đời mỗi người từ khi thành nhân, trung niên trở đi mắt thường thấy chuyện không hay, tai thường nghe chuyện thị phi nên khi về già, Trời phú cho cái mắt mờ tai điếc để khỏi phiền phức. Nếu theo lập luận này thì "ngểnh ngãng" cũng là hạnh phúc. Bác Bu nghĩ thế không?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Câu bu trích dẫn là ca từ trong baid "Người đi xây hồ Kẻ Gỗ của nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý sáng tác năm 1976.

      "Chân lội qua khe em nhớ mùa đông giá
      Ta nghe trong gió vi vu nhiều chuyện lạ"

      Có hai câu:
      "Nghệ Tĩnh mình ơi sông Lam rọi núi Hồng
      Bạn về theo bạn đào núi ngăn sông"
      Có ai đó cải biên:
      "Nghệ Tĩnh mình ơi trung ương gọi lấy mì
      Quảng Bình nghe lộn đánh xe đi"
      Bu là dân Quảng Bình chính hiệu nghe thế chỉ cười

      2- Đôi lúc nghễnh ngãng mới là hạnh phúc, đấy là lúc bạn đi dự họp hoặc là học tập ...mà nghe người ta thuyết giáo ba điều tào lao nhưng buộc phải nghe, không được nói khác, (bạn Marguerite Bangtam đã còm ý này)

      Xóa
  12. Hihi, Nô tưởng bác Bu viết bài về CON CÁ GIẾC... ôi thôi, tui bị điếc con mắt rồi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. huhuhu bu tui rất dốt về cá giếc
      nói chung các loài cá

      Xóa
  13. Bài viết hay và vui lắm.......... “ta nghe trong gió vi vu nhiều chuyện lạ”
    Chúc anh Bu Tuần mới An Lạc

    Trả lờiXóa
  14. Em đọc mà cứ tủm tỉm cười. Nhiều khi em không điếc mà cũng phải giả điếc đó anh... :)
    Sang thăm và chúc anh một tuần mới an lành.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hóa ra nhiều người giống bu tui ha ?

      Xóa
  15. Nói về sự tu không đâu vào đâu bu tui thích mấy câu này của Nguyễn Duy

    Thiền sư tham chợ bỏ chùa
    Loay hoay thui chó nửa mùa hết rơm

    Trả lờiXóa
  16. hay nhất cái đoạn "ông Quảng Trị điếc hơn ông Hải Phòng" anh Bu cơ bản biết hay, viết giỏi, đọc chuyện ĐIẾC của anh mà tai Mộc lù bù mới lạ chứ !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tại sao tai lại lù bù Địa Mộc Ơi??

      Xóa
    2. thì cũng muốn điếc lun đó BU, giống như câu hỏi của anh SỎi đó "điếc ngay đi được không" hihihi!

      Xóa
    3. Dùng thiết bị như bu thì được ngay Mộc ơi

      Xóa
  17. Anh à anh có cách nào để điếc ngay đi được không, chán nghe quá rồi !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Điếc gỉa thì làm như bu
      Còn muốn điếc thật thì hỏi bác sĩ chăng???

      Xóa
    2. Giả điếc mà nó không điếc, cứ nghe được. bây giờ sao nhỉ?

      Xóa


    3. Có lẽ phải thiền định
      Nếu thành công thì đại bác nổ cũng không nghe Sỏi ơi

      Xóa
  18. Tốt nhất sắm chiếc tay nghe
    Cám vào di động để phê nhạc, đài
    Mọi âm thanh bỏ ngoài tai
    Nếu vợ có gọi vẫn xài mô-bi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhạc đài bây giờ cũng ồn ào lắm bạn à

      Xóa
  19. Trả lời
    1. Khóc hổ ngươi cười ra nước mắt mà

      Xóa
  20. Quê em nó mới xây cái đình làng, hôm nay khánh thành người ta mời hẳn nhà hát chèo về diễn Vở chèo cổ "quan âm thị kính". Tự dưng em nghĩ chuyện sang mời ba ông điếc đi nghe hát chèo. Thế nhưng sang đến nơi thấy các anh không phải sống đất chèo, chắc có xem cũng không phê. Em về đi xem một mình thế nào lại ngồi ở chỗ cũng thiếu sáng, bên cạnh cũng có ba ông . Hình như họ là bạn thân, cùng dắt nhau đi mà. Xem một lúc một ông nói to:
    - Hát chán bỏ mẹ, nhạc nhẽo lại phô nghe chẳng ra gì.
    - Ừ mà cái sân khấu sao nghiêng thế mà nó cũng chịu khó diễn.
    - Ôi giời các ông có thấy không diễn viên xấu xấu là.
    Bỗng điện sáng bừng. Thì ra ba ông già trong làng một ông điếc nòi điếc nổ,cái ông chê hát nghe chán ấy. Một ông lác tịt chuyên nhìn rau gắp thịt đi chê sân khấu nghiêng. Còn một ông Chủ tịch hội người mù của thôn chê diễn viên xấu.
    Gớp vào đây câu chuyện cổ tân trang! hi hi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tân trang được thế là giỏi lắm Sỏi à.
      Chuyện cũ nó thế nào bu tui quả là chưa biết
      Hay!

      Xóa
  21. Ôi Việt Nam xứ sở lạ lùng!

    Trả lờiXóa