Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

NHÀ VĂN NHƯ THỊ NỞ






Nhà văn như Thị Nở là tựa đề quyển sách của nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên do nxb Hội nhà văn ấn hành hồi  tháng 3 năm 2014. Trong lời “Thưa cùng bạn đọc” ông Nguyên  cho hay năm 1993 ông đã tập hợp đủ bài cho quyển sách, nhưng nxb bảo đăng ký tên sách như vậy là khó in phải đổi đi. Ông Nguyên không chịu đổi , mãi đến 20 năm sau – tháng 3 năm 2014 – sách mới được ra mắt bạn đọc.
    Những ai đã đọc truyện ngắn Chí Phèo của Nam Cao hẳn biết nhân vật Thị Nở, do vậy nghe tên sách “Nhà văn như Thị Nở” cũng lấy làm lạ. Bu tui đăng lại bài giải thích tên sách của Phạm Xuân Nguyên ở trang đầu để các bạn chia sẻ với nhà phê bình văn học tài hoa và độc đáo này.




*******************

Thị thấy như yêu hắn: đó là một cái lòng yêu của một người làm ơn. Nhưng cũng có cả lòng yêu của một người chịu ơn. (Nam Cao).

Chí Phèo sẽ là gì nếu như không có Thị Nở? Câu hỏi đó cứ hiện ra mỗi lần tôi đọc xong tuyệt tác này của Nam Cao. Thì hắn vẫn chỉ là một kẻ cố cùng liều thân. Hắn sẽ không được thức tỉnh ý muốn trở lại làm người. Hắn sẽ không có cơ hội đi đòi lưong thiện. Hắn sẽ không làm được hành động đâm chém lần cuối cùng mang ý thức cá nhân rõ rệt và ý nghĩa xã hội mạnh mẽ. Và rốt cuộc hắn sẽ không được thành một Chí Phèo bất hủ lừng lững trong văn chương và trong cuộc đời. Tôi dám đoan chắc như vậy.
Nếu như không có Thị Nở...
Bạn cứ ngẫm mà xem. Truyện "Chí Phèo" có thể dừng lại ở đoạn tác giả nhắc lại cảnh Chí vừa đi vừa chửi như ở đoạn mở đầu. Đến đó đã đủ thành một truyện ngắn hẳn hoi và hay rồi. Thân phận thằng Chí nổi chìm thế nào nữa người đọc đã có thể đoán biết, đã có thể suy nghĩ ở phía ngoài trang sách, đằng sau những dòng chữ. Kết ở đó Chí Phèo sẽ cứ say bất tận, sẽ cứ chửi vô hồi, sẽ cứ rạch mặt ăn vạ, cứ đâm chém lung tung. Và rồi hắn sẽ bị chết như một công cụ trong tay các phe cánh ở cái làng Vũ Đại ấy, nơi hắn có sinh mà không có sống. Một truyện ngắn như vậy với một nhân vật như vậy kể cũng đã là một điều khao khát một đời cầm bút của không ít người.
Nhưng, thưa các bạn, điều tôi vừa nói chí là sự giả thiết, chỉ là ý tưởng có thể của tôi, của bạn, hay của ai khác nữa, nhưng nhất định không phải là ý đồ của Nam Cao. Ông đau đớn nhân sinh nhiều hơn chúng ta, ồng nghĩ ngợi kiếp người sâu hơn chúng ta, ông viết văn vì đời đậm hơn chúng ta. Chỗ chúng ta có thể bằng lòng dừng lại thì ông mạnh bước đi tiếp. Văn hào Dostoevsky có nói đại ý: suốt đời tôi, tôi chỉ làm mỗi một việc là đẩy tới tận cùng cái mà các vị chi dám làm một nửa. Chính lẽ đó mà truyện Chí Phèo phải có thêm Thị Nở. Cái Thị ấy là ai? Xin thưa: Thị Nở - chính là Nam Cao. Thị Nở - chính là nhà văn. Thị Nở - chính là sứ mệnh của văn chương. Người cầm bút chỉ mong làm được cái việc bình thường mà cao cả như Thị Nở đã làm cho Chí Phèo. Mượn cách nói của Nguyễn Huy Tưởng về Đan Thiềm, tôi muốn nói: cầm bút chẳng qua cùng một dạng với Thị Nờ, cùng lây sự "dở hơi" của Thị.
Trong xóm ngoài làng không ai dám gần Chí Phèo, ai cùng sợ hắn và tránh mặt hắn. Thị Nở thì không sợ Chí Phèo bởi lẽ trưóc hết Thị có ba cái không sợ ai phạm đến: xấu xí, nghèo đói và ngẩn ngơ. Đó là chân dung vật chất và tinh thần cúa Thị Nở. Hình dung đó gợi tôi nhớ đến một vẻ mặt "nhàu nát vì đau đớn" như chân dung khắc họa số kiếp văn nhân xứ sở này. Có phái văn nhân là người như thế: không làm ai sợ và không sợ ai? Chỉ như thế mới có thể thấu hiểu và đồng cảm được với thế nhân cùng khốn, mới nâng đỡ và vực dậv được con người. Chợt nhớ Chế Lan Viên đã có lần viết "nhà thơ cái con mẹ điên". Chính ba cái nói trên của mình đã làm cho Thị Nở không sợ cái thằng mà cả làng phải sợ, hơn thế quen rồi lại thấy hắn có vẻ hiền, về sau, khi Chí Phèo chết, dân làng bàn tán đủ điều, riêng Thị Nờ vẫn thầm nghĩ về cái hiền của hắn. "Làng này khối kẻ sợ anh / Rượu be với chiếc mảnh sành cầm taỵ / Sợ anh chửi đổng suốt ny/ Ch mình em biết anh say rất hiền" (Quang Huy). Nếu không tin hắn hiền làm sao Thị dám yêu thương hắn như một tình yêu.
Tình yêu cúa Thị Nở và Chí Phèo? Vâng, dù sự thực trong truyện là cuộc cưỡng dâm của Chí Phèo đối với Thị NỜ. Nhung cái sự hớ hênh của Thị khi ngủ quên trong vườn chuối "cái yếm xẹo xọ để trật ra cái sưòn nây nây" phơi ra dưới ánh trăng sáng, "rười rượi những trăng", khiến cho Chí trong cơn say nhìn thấv bỗng "run run" thì đó là cảm giác người được đánh thức. Chí thành một Chí Phèo là hậu quả của sự bức tử tính người, chất người trong con người ở cái xã hội làng Vũ Đại. Hắn từ người bị biến thành thú, bị mất tiếng nói và kỷ ức, chỉ sống đời con chứ không phải đời người, rạch mặt mà không thấy đau, quăng quật mà không bị ốm. Cuộc làm tình vói Thị Nờ đã trả lại cho Chí Phèo ký ức và tiếng nói. Trước hết hắn bị cảm - cơn bệnh lý này là của con người, đó là bệnh ngưòi. Và tình yêu của Thị Nờ là ở bát cháo hành, một tình cảm người.
Lòng yêu đó của Thị Nở đã giúp Chí Phèo dứt cơn sav. Tỉnh dậy Chí Phèo thấy lại cuộc đời bình dị và ấm áp qua tiếng chim hót vui vẻ, tiếng ngưòi cười nói xôn xao. Và hắn thấv ra hắn cô độc chứ không mạnh như vẫn tưởng. Cô độc còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau. Nam Cao thật sâu sắc tâm lý. Nhà văn phải đánh thức con người đến tận miền cô đơn bé bỏng của nó. Văn học là phát hiện cho con ngưòi thấy rằng nó vốn yếu ớt, cô lẻ, nên nó mới có nhu cầu khát khao hạnh phúc, hòa hợp. Chí Phèo suýt khóc và hắn đã khóc khi được thức tỉnh về điều nàv. Bát cháo hành của Thị Nở vào lúc đó là đỉnh điểm hạnh phúc của Chí Phèo, đồng thời cũng là khởi điểm tấn bi kịch làm người của hắn. Hắn đã đưọc yêu nên hắn tự biết. Hắn không say đưọc nữa rồi dù có uống lại bao nhiêu rượu. Thị Nở đã khơi dậv trong hắn mơ hồ cảm thức về quyền con ngưòi được lương thiện. Bát cháo hành Thị Nở đă thổi bùng đốm lửa hiền trong con ngưòi hắn thành trận lửa dữ là chính vì cái câu hỏi không có câu trả lời nàv. Hơi cháo hành thoang thoảng mà đủ sức mạnh át cả mùi rượu sặc sụa, mà khiến tàm linh thức tỉnh, mà buộc thằng lưu manh phải vùng lên tìm cách đòi quyền sống. Văn học phải là cái hơi đó. Nhà văn làm sao tỏa đưọc cái hơi đó. Sao cho mỗi trang văn là một bát cháo hành Thị Nở cho người đọc văn.
Cuối cùng Chí Phèo chết, thế tất là vậy. Hắn quen rạch mặt mình để ăn vạ, coi tất cả mọi người là thù địch, lần nàv hắn đâm chết một kẻ thù cụ thể rồi tự đâm chết mình. Dân làng Vũ Đại chỉ thấy Chí Phèo chết mà không tưòng tận cái chết của hắn. May ra Thị Nở hiểu. Và Thị vẫn không nghĩ về hắn khác hơn là một ngưòi hiền. Ngòi bút nhà văn nhân đạo cao cả "tẩy rửa" cho con người là ở chỗ nàv đây. Con người yếu đuối, bất lực và có thể độc ác nữa, nhưng một khi con ngưòi đã hưóng thiện, một khi tính thiện đâ trỗi dậy trong con người, thì văn học phải truvền giữ và phát huy tinh thần đó của con người, cho con người.
Nam Cao là người luôn luôn trăn trở về sứ mệnh nghề văn, về thiên chức nhà văn. Trong truyện "Đời thừa", qua miệng nhân vật Hộ, ông đă tỏ bày một khát vọng văn chưong to lớn của mình như sau: "Một tác phẩm thật giá trị, phải vượt lên bên trên tất cả bờ cõi và giới hạn, phải là một tác phẩm chung cho cả loài người. Nó phải chứa đựng được một cái gì lớn lao, mạnh mẽ, vừa đau đớn, lại vừa phấn khởi. Nó ca tụng lòng thương, tình bác ái, sự công bình... Nó làm cho người gần người hơn. Như thế mới thật là một tác phẩm hay, các anh có hiểu không? Tôi chưa thất vọng đâu? Rồi các anh xem... C một đời tôi, tôi sẽ ch viết một quyển thôi, nhưng quyển ấy phải ăn giải Nôben vã dịch ra đ mọi thứ tiếng trên hoàn cẩu". Tầm vóc tài năng Nam Cao có thể đạt được như vậy, biết đâu đấy, nếu như... Trong khi chưa có hoàn cảnh viết được tác phẩm vĩ đại đó, ông viết những truyện bình thưòng mà không kém phần lớn lao và sâu sắc. Truyện "Chí Phèo" tôi có thể nói là đã ở trên con đường đi đến khát vọng to lớn ấy của Nam Cao. Và ở đây ông đã hóa thân vào Thị Nở để viết văn đúng như nhừng điều ông tâm niệm: văn học nói đến con ngưòi vừa đau đớn vừa yêu thương.
Trở lại câu hỏi ban đầu tôi muốn khẳng định:
Thị Nở cần cho Chí Phèo như nhà văn cần cho chúng sinh.
- NHÀ VĂN NHƯ THỊ NỞ!
10/1991.


45 nhận xét:

  1. Lâu ghê mới thấy chú Bu chia sẻ. Em xí tem cái đã. hì hì

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn sự nhanh nhạy của người đẹp CKN

      Xóa
  2. Đúng là đọc cái tựa của quyển sách, em tò mò. Không hiểu vì sao Tác giả ví von như thế. Thoạt đầu, em còn có ý nghĩ là tác giả có ý chê bai chăng ?
    Nhưng rồi, sau khi đọc cả lời dẫn, em bị cuốn. Ờ, Thị Nở đâu chỉ có xấu, có dở hơi, ngớ ngẩn. đọc xong rồi, lại thấy. Thị đẹp. cũng như văn, đâu chỉ có tưng tửng gió gió mây mây. mà qua đó. là bao trở trăn, bao điều gởi gắm. hồi đi học, em cũng mê lắm những nhân vật của Nam Cao, những con người tận cùng nhưng lúc nào khát vọng sống tốt, sống đẹp cũng vươn lên...
    Lâu lâu chú Bu mới chia sẻ , mừ hễ chia sẻ, là ...đọc và nghĩ tơi tả lun. hì hì

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 1- Nhà văn làm dịu nỗi đau của con người để thực sự là con người. Thị Nở đã làm được điều đó với Chí Phèo vậy nàng có thua chi nhà văn. Phạm xuân Nguyên lí sự hay lắm
      2- Trong có mấy phút CKN xuất hiện đến lần thứ 2 giành tem vàng và có lời bình rất hay.
      Hôm nào ghé chú bu ở Vũng Tàu nhận thưởng nhé. 0915016869

      Xóa
    2. em ghé thiệt à. em ăn nhiều lém á nghen chú Bu. hì hì

      Xóa
    3. Ăn nhiều có bằng Thạch Sanh không hihihi

      Xóa
  3. Quyển này anh bạn Toro ngoài Hà Nội đã gởi cho tôi, bởi ngay ở Saigon cũng không tìm đâu ra. Tại sao thế? "Đắt hàng" quá người ta đã mua hết chăng? Cũng không phải, trong kỳ hội sách mấy tháng trước thông tin trên mạng người ta đã không cho giới thiệu sách.

    Đọc mấy bài thấy ông PXN viết đâu có vấn đề gì, hoàn toàn bình thường, thậm chí là nghiêm túc. Vậy tại sao một quyển sách như thế lại không có mặt trong các tiệm sách?, mà Saigon dù sao cũng là một "Trung tâm văn hóa" của cả nước. Tại cái tựa sách chăng (có thể "nhà văn lớn" nào đó không muốn được 'hay bị' ví von như Thị Nở), hay "lý gio" (tro) "lý trấu" nào khác?

    Chịu!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tại sách in ở Hà Nội nên chủ yếu bán trên thị trường sách Hà Nội. Cũng như cuốn "Chuyện nghề của Thủy" in tại Sài Gòn thì ở Hà Nội lại khó kiếm được. Họ in không nhiều nên chẳng vội vã tiếp cận nguồn tiêu thụ, bán được nhanh thì họ sẽ in thêm. Cuốn "Chuyện nghề của Thủy" thì suýt bị cấm, còn cuốn "Nhà văn như Thị Nở" không gặp vấn đề gì. Tôi mới kịp đọc được một đoạn, đến chỗ Ngọc Giao kể ra chuyện Nam Cao bắt trộm gà hàng xóm thịt đãi các bạn văn liền bị "ném đá" tơi bời.

      Xóa
    2. Cuốn sách “Nhà văn như Thị Nở” hay "Nguyên văn 1" của nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên (do nhà xuất bản Hội nhà văn và công ty Nhã Nam vừa phát hành) vừa bị thu hồi, hủy buổi giới thiệu, ký tặng và cấm bày bán tại hội chợ sách TP.HCM dự kiến sẽ khai mạc vào chiều tối nay 24.3. Tin này vừa được chính thức đưa trên facebook của nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên, tác giả cuốn sách. Nhà văn như Thị Nở tập hợp những bài viết nghiên cứu, bài báo của tác giả chọn lọc qua một chặng đường hơn ba mươi năm. Viết chân dung, điểm xuyết các tác phẩm của những nhà văn nỗi tiếng Việt Nam: như Thế Lữ, Hải Triều, Hoài Thanh, Hàn Mặc Tử, Nam Cao, Trương Tửu, Bích Khê, Nguyễn Tuân, Nguyễn Hữu Đang, Lưu Quang Vũ… với nhiều thông tin mới nhất từ phát hiện của nhà nghiên cứu. Nhà văn Nguyễn Hữu Hồng Minh phát biểu về tác phẩm trong buổi giới thiệu sách tối ngày 23.3 Theo Báo Một Thế Giới tìm hiểu, trước đó một ngày, nhà sách Cá Chép (Võ Văn Tần – Q.3, TP.HCM) và công ty văn hóa Nhã Nam (Sài Gòn) đã có 1 buổi giới thiệu tác phẩm này. Dẫn chương trình là nhà phê bình văn học Nguyễn Thanh Sơn. Bình luận về cuốn sách và tác giả có của các nhà thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh, Vu Gia và nhiều tên tuổi khác. Nhiều văn nghệ sĩ nổi tiếng đến tham dự như nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, Cung Tích Biền, Mai Sơn, đạo diễn Lê Hoàng, nhà báo Nguyễn Thế Thanh, nhà nghiên cứu Võ Văn Nhơn, Nguyễn Thị Thanh Xuân… và rất nhiều bạn đọc. Việc cấm phát hành một cuốn sách phê bình trước giờ diễn ra Hội sách vài tiếng có lẽ chưa có thông lệ từ trước đến nay. Đông Dương
      Theo Báo Điện Tử Một Thế Giới.

      Đây là thông tin trên báo mạng tôi copy lại về quyển Nhà văn như Thị Nở khi mới phát hành. Khi không tìm được sách ở các Nhà sách lớn tại Saigon, tôi đến ngay Nhà sách Cá Chép (nơi có quày sách giới thiệu sách của NXB Nhã Nam), thì được cho biết sách có về nhưng mới bán ít cuốn thì ngưng bán và thu hồi lại.

      Bạn nghĩ sao về chuyện này?

      Xóa
    3. Ái Nữ à

      Mọi người nên đọc chuyện nghề của Thủy để biết cái ngành văn hóa của đất nước này đối xử với một đạo diễn tài năng tâm huyết Trần Văn Thủy như thế nào. Trên đường mang phim tứ chiến trường ra Thủy bị ốm bị đói đến mức phải ăn cắp con cua đá của một tằng bé để nướng ăn chứ không dám động đến một hạt cốm chống ẩm cho phim. Anh ta gửi chui phim dự thi và được giải quốc tế làm rạng rỡ tên tuổi Việt Nam nhưng vẫn bị công an theo dõi.
      Bu tui có lẽ phải giới thiệu CHUYỆN NGHỀ CỦA THỦY lên blog cho bạn bè biết

      Xóa


    4. PNH à
      Bu tui mới có sách cách nay 10 ngày do anh bạn thân Phạm Hữu Nhuận (nguyên phó tổng biên tập báo Văn nghệ Hội nhà văn) mang vào. Cậu ta tá túc lai rai nhà cha Hoàng Lại Giang (nhà văn nguyên giám đốc Phân hiệu nxb Văn học ở Th. p. HCM) Bu sốt ruột quá mò lên nhà Giang ở quận 8 lấy sách về…Vài hôm nữa hai cha này về Vũng Tàu huyên thuyên trên trời dưới đất với bu tui….hihihi

      Xóa
    5. Hihi, may mà anh em mình còn có chỗ chạy chọt lấy một quyển để đọc. Tôi đang đọc quyển Nhà văn như Thị Nở, ông PXN viết hay, rất nghiêm túc. Những bài viết của ông về những nhà văn đã mất hay vẫn còn là một tư liệu đáng lưu ý trong tình hình văn học hiện nay.

      Gặp lại cố nhân tha hồ bác Bu hàn huyên. :-)))

      Xóa
    6. Ơ sao tôi còm hai lần đều bị mất hút thế nhỉ?

      Xóa
    7. "Nguyen Pham Xuan
      June 22
      Alo! Alo! Xin mời mọi người đến tham dự cuộc trò chuyện quanh cuốn sách của tôi "Nhà văn như Thị Nở" vào hồi 9h30 ngày 24/6/2014 (thứ Ba) tại Trung tâm văn hóa Pháp (L'Espace), 24 Tràng Tiền, Hà Nội. Hai diễn giả sẽ ngồi cùng tác giả là Pgs, Ts Lưu Khánh Thơ (Viện Văn học) và biên tập viên Nguyễn Hoàng Diệu Thủy (Nhã Nam). Sự có mặt của mọi người sẽ đem lại cho tôi niềm vui, niềm chia sẻ lớn. Trân trọng kính mời.
      Trong ảnh: Bốn mặt bìa sách; Bài trả lời phỏng vấn đăng báo Nông thôn ngày nay; Cuộc ra mắt tại TPHCM (với nhà phê bình Nguyễn Thanh Sơn, con gái Phạm Trần Hải Hà, diễn viên Hồng Ánh); Cuộc tọa đàm ở Đại học Văn hóa Hà Nội với nhà phê bình Văn Giá."

      Đoạn trên là tôi copy trong trang cá nhân của Phạm Xuân Nguyên trên FB. Trước đó thế nào không biết, nhưng bây giờ bình thường mà, tôi mua được sách ở Hà Nội dễ dàng, mới nửa cuối tháng 7 này thôi. Còn "Chuyện nghề của Thủy" thì tìm ở Hà Nội khó hơn, nhưng tôi đã kiếm được cả sách và tác giả cùng một lúc. "Chuyện nghề của Thủy" ra được là một tiền lệ tốt, bây giờ mà cấm đi cấm lại như cấm phim "Chuyện tử tế" nữa thì buồn cười quá. Hồi nhỏ tôi được xem phim "Chuyện tử tế" đúng vào thời điểm phim được cho phép chiếu, tôi không hề biết là sau đó phim lại bị cấm. Mấy kẻ kiểm soát văn hóa đó hẳn là mắc bệnh hoang tưởng. Nhưng "Chuyện nghề của Thủy" ra được cũng nhờ "tiền trảm hậu tấu" lắt léo lắm chứ không dễ dàng gì, phải có người "chịu chơi" đứng ra nhận trách nhiệm, ở đây ông Nguyễn Trung Dân là tay mấu chốt. Ông Thủy rất chịu đi nói chuyện nhưng mà vẫn sợ công an theo dõi.

      Xóa
    8. Tôi ở Saigon, nói chuyện sách Nhà văn như Thị Nở của ông PXN không mua được ở Saigon ngay trong tháng 7 vừa rồi (tôi là người mấy chục năm nay quen đi mua sách, đã đi năm bảy tiệm sách quốc doanh lớn nhất Saigon, và những nhà sách tư nhân quen biết mà không có). Khi sách mới xuất bản vào tháng 3, tại nhà sách Cá Chép ở quận 3-Saigon có tổ chức giới thiệu sách với nhiều thành phần tham gia. Nhưng ngay sang hôm sau, tại Hội chợ sách vào ngày 24-3 tại Công viên Lê Văn Tám ở quận 1-Saigon thì người ta THU HỒI QUYỂN SÁCH NÀY, HỦY BUỔI GIỚI THIỆU và CẤM BÀY BÁN. Đấy là thông tin tôi copy từ báo điện tử Một Thế Giới.

      Ngay vào tháng 7 vừa qua khi đến những nhà sách lớn không mua được, tôi ghé nhà sách Cá Chép (là nơi có quày sách của NXB Nhã Nam) hỏi, thì nhân viên bán hàng cho biết SÁCH CÓ VỀ, nhưng mới bán được mấy quyển thì bị thu hồi lại KHÔNG BÁN NỮA.

      Tôi xin nhấn mạnh là tôi không mua được sách Nhà văn như Thị Nở ở Saigon NGAY VÀO THỜI ĐIỂM NÀY, với những thông tin copy trên báo mạng về quyển sách này khi mới phát hành (có 1 buổi giới thiệu sách, nhưng bị thu hồi sách và cấm bán trong Hôi chợ sách tại SAION vào ngày hôm sau).

      Còn bạn thì cứ khẳng định là vào cuối tháng 7 bạn thấy vẫn bày bán bình thường, và vẫn mua được quyển này dễ dàng tại... Hà Nội. Hì hì!

      Xóa
    9. Sự thật là tôi mua cuốn ấy vào tháng 7 này tại Hà Nội, ở phố Đinh Lễ (ngay cạnh nhà sách Tràng Tiền). Tôi chỉ nhầm lẫn một tí vì tôi đi Hà Nội hai đợt trong tháng 7. Tôi đã xem lại và thấy rằng cuốn sách được tôi mua vào ngày 10-7 chứ không phải là cuối tháng 7, còn nửa cuối tháng 7 là tôi mua cuốn "Chuyện nghề của Thủy" do GS Nguyễn Lân Dũng đặt hàng từ trong Nam chuyển ra, vào ngày 20-7. Chúng ta chẳng nên suy diễn là ở Sài Gòn thế nào thì ở Hà Nội cũng thế khi ngồi đó mà đoán. Chả phải các bác được gửi sách từ Hà Nội đó sao?

      Xóa
    10. "Chúng ta chẳng nên suy diễn là ở Sài Gòn thế nào thì ở Hà Nội cũng thế khi ngồi đó mà đoán".

      Hihi! Tôi copy lại đoạn còm của bạn. Tôi không nói gì đến sách "Chuyện nghề của Thủy", chỉ nói lại sự việc sách Nhà văn như Thị Nở CÓ GIỚI THIỆU TẠI SAIGON vào cuối tháng 3 khi mới phát hành, nhưng bị THU HỒI CẤM BÁN ngay trong Khai mạc hội sách vào ngày hôm sau, và BÂY GIỜ tôi không thể tìm mua được (trong khi ở Hà Nội vẫn bán thoải mái, cho nên tôi mới phải gởi mua ở Hà Nội).

      Tôi thắc mắc về chuyện TẠI SAO KHÔNG MUA ĐƯỢC Ở SAIGON? Có LÝ DO gì? Chứ có SUY DIỄN hay NGỔIi ĐÓ MÀ ĐOÁN Saigon thế nào thì Hà Nội cũng thế đó đâu?

      Xóa
    11. Quan trọng là chúng ta vẫn mua được sách. Và quan trọng hơn là những cuốn sách ấy có giúp được chúng ta không.

      Xóa
    12. CHÚNG TA ở đây là ai? TÔI Ư? Bản thân tôi có mua được sách (vì nhờ) không quan trọng. Quan trọng là TẠI SAO LẠI NHƯ THẾ? Khi chúng ta đang sống trong thời người ta treo khẩu hiệu SỐNG VÀ LÀM VIỆC THEO PHÁP LUẬT ngoài đường. Cái quan trọng là BIÉT BAO NHIÊU NGƯỜI KHÁC Ở SAIGON muốn mua quyển sách này mà không được (sách được xuất bản hợp pháp). TẠI SAO THẾ?

      Và đây là cái còm cuối của tôi về chuyện này!

      Xóa
  4. Bài viết hay quá vì anh Bu đã phân tích một cách sâu sắc về tác phẩm vốn rất nổi tiếng này ! Xem ra cái thiện và cái ác chỉ gần nhau ở một gang tấc mà thôi ...người được cho là độc ác thì ít nhất họ cũng có một trái tim , một khối óc ..nhưng sao họ lại trở thành kẻ vô lương tâm , họ chém giết mà không suy nghĩ gì hết ... chẳng qua cuộc sống , cuộc sống mưu sinh và cái nhìn cuộc đời đầy thiển cận của họ đã đẩy đưa họ trở thành con người như thế ..để rồi đến một ngày nào đó họ cũng sẽ trở về với chính thật con người của mình nếu như tình yêu con người vẫn dang tay chào đón họ ....

    Cảm ơn anh Bu đã chia sẻ bài viết này anh Bu nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Còn nhiều chuyện hay lắm NT ơi
      Bu bị bác sĩ cấm ngồi nhiều trước máy...nên biết hay mà chịu
      huhuhu!

      Xóa
    2. Ôi ...hèn chi dạo này em thấy anh Bu ít ghé thăm em út ...té ra anh Bu gặp phải vấn đề về sức khỏe rồi ...chúc anh Bu mau chóng bình phục để còn viết bài cho các bạn xem tham khảo nữa anh Bu nhé !

      Xóa
  5. Trước đây nghe bác NHP nói về sách này và bây giờ, rất vui là được bác Bu trích dẫn. HN rất thích những tác phẩm được giới thiệu này vì chỉ biết một số bài phê bình văn học của PXN và nhất là thấy Bọ Lập nói về tác giả này với nhiều mỹ cảm. Cám ơn bác Bu nhiều.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Phạm xuân Nguyên là chủ tịch hội nhà văn Hà Nội, nhà phê bình dấn thân và có tài.
      Nhà Văn như Thị Nở đang làm xôn xao dư luận
      Chắc ở bên Thái khó mua HN phải nhờ bạn ở Hà Nội mới được

      Xóa
  6. Trả lời còm 30.7. của PNH



    Bu chưa nói được gì nhiều về Nhà Văn như Thị Nở vì bận nhiều công chuyện quá…Bu chỉ chọn đọc một số chân dung nhạy cảm như TỐ HỮU, NGUYỄN KHẢI, NGUYÊN NGỌC, NGUYỄN QUANG LẬP, NGOC GIAO….
    - Tố Hữu : Được xem là nhà thơ lớn, người cầm đầu sát phạt đám Nhân văn giai phẩm
    - Nguyễn Khải: Nhà văn lớn cuối đời viết “Đi tìm cái tôi đã mất” sổ toẹt gần hết sự nghiệp văn chương của ông
    - Nguyên Ngọc: Tác giả bài “Đề dẫn” đọc trong Hội nghị các nhà văn đảng viên 11-13 /6/1979 làm Tố Hữu điên đầu phản ứng mãnh liệt, rủ luôn chứ bí thư đảng đoàn Hội nhà văn của ông Ngọc huhuhu!
    - Nguyễn Quang Lập: Bày ra Quê Choa nói thẳng ruột ngựa, làm các chính khách lề phải ngán ngẫm
    - Ngọc Giao: Kể chuyện Nam Cao trộm gà đãi bạn
    Có lẽ SG cấm vì vụ Nam Cao trong bài Ngọc Giao… còn những nhân vật bu kể trên Nguyên Viết nghiêm túc, thậm chí Tố Hữu được ca ngợi dịch hay trong khi Lại Nguyên Ân viết thẳng thừng “Bây giờ còn ai đọc Tố Hữu” hihihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng quá bác Bu, xem Nhà văn như Thị Nở thì thấy ông PXN viết còn "hiền" hơn 2 nhà phê bình văn học khác là Lại Nguyên Ân và Vương Trí Nhàn.

      Tôi cũng đã đọc bài Ngọc Giao - Một sự đau của nhà văn trong sách. Xưa nay ta hay nói "Văn tức là người", nhưng PXN viết "văn thế nào thì người thế ấy! Đó là một kiểu tư duy đáng ngại". Một chuyện tưởng là nhỏ của cái thời khốn khó (như Tô Hoài viết trong Chiều chiều, người ta nuôi vịt, nhưng chỉ dám ăn vịt khi nó bị rắn cắn chết), nó như (hay chỉ là) một giai thoại văn chương (cái chuyện ăn cắp gà hàng xóm đãi bạn ấy). Mà Ngọc Giao lại là người chính trong bữa tiệc gà ấy kể lại, ông ấy viết đúng hay sai có lẽ như ông ấy đã khẳng định "Tôi chịu trách nhiệm với lịch sử văn học, với người chết và người sống". Nếu không phải là người cùng ngồi trong bữa tiệc thịt gà ấy, chẳng ai có thể nhân danh bất cứ cái gì để kết tội Ngọc Giao nói sai.

      Cũng như nhà văn, nhà thơ Phùng Quán ấy, tác giả của Lời mẹ dặn, hơn ba mươi năm ông ấy "cá trộm, rượu chịu, văn chui" bên túp lều ven Hồ Tây cũng vẫn là một người chân thật.

      Lạ, ở vào cái thời mà giả dối đã thành một thói quen, một nếp nghĩ trong xã hội, nó hiện diện khắp nơi, mà người ta lại nhân danh cái đó để quàng vào cổ một con người quen cái thời sống chân thật.

      Xóa
  7. Em rất thích các tác phẩm của NC, tình đời, tình người thấm nhuần vào từng câu chữ. tác phẩm Chí Phèo đọc đi đọc lại k biết bao nhiêu lần, đôi khi vẫn mang trong lòng câu hỏi, ừ, ờ thời đó tình yêu còn đẹp thế, đẹp bởi nhìn ra sau cái xấu, cái ác thực ra vẫn là một phần người rất thánh thiện, chỉ có thể có con mắt của sự vị tha, lòng bao dung và đẹp quá đỗi,, mới nhìn ra được, tình người anh ạ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nếu bạn ở Hà Nội thì còn mua được sách này,
      Sài Gòn đã thu hồi
      Bu phải tìm hiểu xem người ta thu hồi vì lí do gì....
      Thu hồi là một cách quảng cáo....
      Cảm ơn bạn đã ghé thăm

      Xóa
  8. Cảm ơn bác Bu đã giới thiệu một tác phẩm hay. Nghe nói bác không được khỏe? Chúc bác sớm khỏe lại và viết những bài viết hay cho mọi người thưởng thức.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lâu lắm hình như Yên Vũ di đâu vắng nhà
      Bu cố gắng hội nhập với bạn bè trên blógpot này YV à

      Xóa
  9. Cháu đang tìm mua sách này chú Bu à!
    Chú đã bình phục chưa? Mong chú giữ gìn sức khỏe!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vào Chu ngọc có câu: "Rất tiếc, trang bạn đang tìm trong blog này không tồn tại."
      Tại sao vậy Chu Ngọc ơi

      Xóa
    2. Không sao đâu chú! bài đó cháu đang sửa lại chút, rồi sẽ đăng sau mà!
      Chú vui khỏe nha chú Bu!

      Xóa
  10. Em ghé thăm, chúc anh chiều vui vẻ nhé

    Trả lờiXóa
  11. Nếu mua sách này ở phía Nam cực nhọc như vậy thì bác Bu cứ tà tà mỗi kỳ đăng lại một đoạn cho pà kon đọc thì hay quá!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Những bài của Nguyên dài quá không biết bu có đủ kiên trì mà gõ không nữa.
      Kể cũng khó chọn vì bài nào cũng hay.
      Không hiểu nỗi tại sao SG lại thu hồi
      Thực ra đó là một cách quàng cáo cho sách Nguyên
      hihihi

      Xóa
  12. Bác Bu đã khỏe hẳn chưa ạ? Chúc bác tuần mới thật vui và nhiều sức khỏe.

    Trả lờiXóa
  13. Em nghĩ ai đó thấy gai gai về những bài PXN viết về những nhà văn "có vấn đề"... Thật ra quá nhẹ nhàng, đâu có đụng chạm gì lắm.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Gặp Toro ở đây cám ơn về quyển sách lần nữa nhé :-)))

      Tôi thì nghĩ khác, những bài ông ấy viết trong sách đúng là "quá nhẹ nhàng", cái người ta không ưa không phải ở trong sách, mà bởi ông ấy hay "phản biện", có lần gần đây ông ấy viết về vụ Nhã Thuyên ông PXN nói kiểu viết về luận văn của Nhã Thuyên như mấy ông Dư luận viên là "phê bình chỉ điểm", và ông PXN cũng hay xuất hiện trong mấy vụ biểu tình chống TQ.

      Xóa
    2. TORO à Hà Nội không gai gai mà SG lại gai gai thì lạ. đúng là bảo honàg hơn vua....

      Xóa
    3. PNH à
      Bu đang mãi mê với nhà văn Bùi Ngọc Tấn nên chưa lang thang với PXN được.
      Người ta thu hối sách thì phải từ những trang sách đó chớ không thể vin vào cớ ngoài sách. Nếu bảo thu hồi vì PXN bảo vệ Nhà Thuyên, vì hay phản biện, vì đi biểu tình... thì sao Thành ủy Hà Nội còn để cho PXN ngồi ghế chủ tịch Hội nhà văn Hà Nội được. Ngoài văn chương ra cái hội này còn làm nhiệm vụ đối nội đối ngoại cho Thủ đô theo đường lối của đảng và nhà nước nữa.....

      Xóa
    4. Bác Bu ơi`, chuyện "cấm sách" vì "không ưa người" tôi "suy ra" từ việc này. Hôm trước tôi có đọc được một tin trên mạng, nói có một văn bản gì đó (không phổ biến rộng rãi) gởi các nơi (báo chí, truyền thông), không đăng bài, đưa tin về các nhà văn, nhà thơ ở TP HCM ưa tham gia mấy hội đoàn dân sự hoặc hay đi biểu tình, cho dù mấy vị nhà văn nhà thơ này đang là hội viên của hội văn nghệ, hội nhà văn...

      Có thể cái "suy đoán" của tôi không đúng (vì chỉ là suy đoán), nhưng nếu không đúng thì vấn đề là quyển sách của ông PXN có vấn đề gì? Trong khi "phó thường dân" như tôi, bác, Toro thì thấy chẳng có gì nghiêm trọng.

      Xã hội ở ta xưa nay có nhiều chuyện khá ngược đời, nơi này cho nơi kia cấm, ông này gật ông này lắc là bình thường.

      Một sự việc nhỏ mà không minh bạch được nó tai hại thế :-(((

      Xóa
    5. Tôi thêm mấy chữ, nếu không phải ở nội dung sách, không phải ở người, thì có thể ở cái... tựa sách. Tôi cũng đã đọc được chuyện nhiều quyển sách phải thay đổi cái tựa sách mới xuất bản được, cho dù nội dung sách hoàn toàn nghiêm túc. Chẳng hạn học giả Vương Hồng Sển ở Saigon có nói, quyển Tự Vị Tiếng Việt Miền Nam của ông (một quyển tự điển về ngôn ngữ Nam bộ), tựa của ông ấy không phải thế (tôi quên mất), khi in ra ông ấy mới hay tựa sách đã bị đổi thành như thế, người ta cũng không hỏi ý kiến của ông ấy khi đổi tựa.

      Có khi tại cái tựa sách Nhà văn như Thị Nở nghe ghét quá, hihi!

      Xóa