Thứ Năm, 8 tháng 7, 2010

ĐÔI ĐIỀU TÂM ĐẮC VỚI THIỀN SƯ THÍCH THANH TỪ

 

 

 

                      Bulukhin trước cổng Thiền Viện Thường Chiếu

 

                    Bu và bà xã bên cạnh Thiền sư Thích Thanh Từ (tháng 5.2010)

 

 

 

Bạn ST, một Phật tử chí thành đã hai lần hỏi Bu, đại ý : Sau khi đọc xong số sách của Hòa Thượng Thiền Sư Thích Thanh Từ tặng, chú tâm đắc điều gì nhất, nói cho cháu nghe với?  Nay Bu nói đôi điều với ST trên entry này để những bạn đã từng đối thoại, đã từng đọc các trước tác của thầy Thích Thanh Từ (hoặc những sách Phật giáo khác) cho thêm những lời chỉ giáo.

 

A - Số sách của thầy Thanh Từ tặng Bu trong dịp Bu diện kiến thầy ở Thiền Viện Thường Chiếu (Long Thành Đồng Nai) tháng 5 vừa rồi, gồm:

 

1- Tam quy ngũ giới

2-  Hoa sen trong bùn

3- Tam độc

4- Tội phước nghiệp báo

5- Mê tín chánh tín

6- Tu là dừng chuyển và sạch nghiệp

7- Tu trước khổ sau vui

8- Bát nhã tâm kinh giảng giải,

9- Tại sao tôi tu theo đạo Phật

10 - Tại sao tôi tu thiền

11- Tại sao tôi chủ trương khôi phục Phật giáo đời Trần.

 

B- Những điều tâm đắc

Với Bu Tâm đắc là tâm trạng vui thích, thỏa chí, khi tiếp xúc với một người hay đọc  một quyển sách... Trong trường hợp này là những câu chữ mà thầy Thanh Từ viết ra đúng như Bu băn khoăn nhưng chưa có ai giải đáp cho. Thầy đã nói ra một cách thẳng thắn, như thầy nghĩ, chứ không theo một giáo án có sẵn. Chẳng hạn trong “TẠI SAO TÔI TU THIỀN” thầy viết: “Sau khi xuất gia tôi học được sử Phật và kinh, Luận, thấy rõ Thái tử Tất Đạt Đa (Siddattha) xuất gia tu thiền được giác ngộ thành Phật, các Kinh, Luận hầu hết đều dạy tu thiền, tại sao Sư Ông và Thầy tôi lại dạy tu tịnh độ? Đây là một nghi vấn khiến tôi phải suy nghỉ nhiều. Lần lượt học thêm Kinh, Luận, tôi hiểu rõ hơn lời Phật Tổ dạy, Pháp tu thiền đã đủ sức thuyết phục tôi. Trong khi Tăng sĩ Việt Nam đại đa số tu tịnh độ, tại sao tôi chọn pháp tu thiền? Hẳn phải có lý do thôi thúc tôi”.  Suy nghĩ của thầy Thanh Từ về pháp tu tịnh độ còn thể hiện trong sách “TẠI SAO TÔI CHỦ TRƯƠNG KHÔI PHỤC PHẬT GIÁO ĐỜI TRẦN” ở trang 72, 73 thầy viết: “Đời Trần tuy lấy Thiền tông làm chủ đạo truyền bá, song cũng có Tịnh độ đồng thời hoạt động. Tịnh độ có sự Tịnh độ và lý Tịnh độ. Về sự Tịnh độ phải tin có cõi Cực Lạc ở phương Tây, Đức Phật A Di Đà là giáo chủ cõi này. Nếu người chí thành niệm Phật và tha thiết cầu sanh về cõi Cực Lạc khi lâm chung được Phật Di Đà đón về Cực Lạc. Về lí Tịnh độ là “Tự tánh Di Đà duy tâm Tịnh độ” hay “Tâm Tịnh độ tịnh”. Tức là tâm mình thanh tịnh là tịnh độ, tánh mình sáng suốt là Phật Di Đà. Tổ Trúc Lâm nói: “...Tịnh độ là lòng trong sạch, chớ còn ngờ hỏi đến Tây phương. Di Đà là tánh sáng soi, Mựa phải tìm về Cực Lạc. - Phú Cư trần Lạc Đạo , hồi thứ hai)

       Thiền tông  thừa nhận lý Tịnh độ, không thừa nhận sự Tịnh độ” .

Nhận định về đường lối tu của Phật giáo Việt Nam thầy  Thanh Từ viết “Là tu sĩ Phật giáo Việt Nam, nếu bị người hỏi: “Hiện nay Thầy tu theo tông phái nào của Phật giáo?” chắc chắn tu sĩ này sẽ ngẩn ngơ không biết đáp thế nào. Tại sao vậy?  Chùa chiền Việt Nam hơn một thế kỉ nay đều lấy hai thời khóa tụng làm công phu tu tập. Trong hai thời, đầu hôm tụng kinh Di Đà, sau tụng chú vãng sanh, tiếp niệm danh hiệu Phật A Di Đà;  buổi khuya tụng chú Lăng Nghiêm, hoặc Đại Bi thập chú ..nếu hôm nào có đám cầu an cầu siêu thì tụng chú Đại Bi trước, tụng kinh sau. Công phu tu hành như vậy, biết thuộc tông phái nào. Thế mà đa số nói tu theo Tịnh Độ. Tụng kinh A Di Đà và niệm danh hiệu Phật A Di Đà thuộc về Tịnh Độ tông, tụng chú Đại Bi chú Lăng Nghiêm thuộc Mật tông. Nhận xét chín chắn thì hai thời khóa tụng Mật tông chiếm ưu thế” . Để trả lời câu hỏi tại sao lại có tính trạng đầu Ngô mình Sở trong việc tụng niệm như thế, thầy Thanh Từ cho rằng do ta tu hành teo kiểu Trung Quốc, thầy viết: “ Vua Thánh Tổ nhà Thanh hiệu Khang Hy (1662-1772) ra sắc lệnh mời Hòa thượng Ngọc Lâm Thông Tú (1614- 1675) cùng một số Hòa thượng hợp tác soạn “Nhị Thời Khóa Tụng”, buộc Tăng, Ni các chùa ở Trung Quốc trong thời kì này phải ứng dụng tu theo. Nhà Thanh thuộc dân tộc Mãn Châu ở miền bắc Trung Quốc, gần dãy núi Hy Mã Lạp Sơn cịu ảnh hưởng Phật Giáo Tây Tạng chuyên tu Mật tông. Nhà vua buộc các Hòa thượng soạn “Nhị Thời Khóa Tụng” đặt nặng mật tông hơn....Không biết Nhị Thời Khóa Tụng du nhập vào Việt Nam lúc nào, chỉ biết từ cuối thế kỉ 19 đến cuối thế kỉ 20 hầu hết các chùa Việt Nam đều lấy hai thời này làm công khóa tu hành. Ai vào chùa đều bị bắt buộc phải thuộc hai thời khóa tụng gọi là hai thời công phu nên có câu: “ Đi lính sợ trèo ải, ở sãi sợ Lăng Nghiêm”. (Trích “Tại sao tôi chủ trương khôi phục Phật giáo đời Trần” )

 

ST à, nói hết những tâm đắc của Bu khi đọc 11 tập sách của thấy Thanh Từ tặng  thì còn nhiều lắm. Bu chỉ tóm tắt lại hai ý, một là thầy (nói rộng là Thiền tông) không tin vào pháp môn Sự Tịnh Độ, hai là hầu hết các chùa Việt Nam tụng niệm theo bài bản nhà Thanh thời Khang Hy vừa Tịnh Độ vừa  Mật Tông trong đó đặt nặng Mật tông hơn. Đấy cũng là những vấn đề mà Bu vẫn quan tâm khi  nhìn vào toàn cảnh Phật giáo Việt Nam. Có lẽ những Entrry sau Bu sẽ nói thêm những suy nghĩ của mình về những điều thầy Thanh Từ nói, và những suy nghĩ của thầy về Tu viện Chơn Như do Trưởng Lão Thích Thông Lạc trụ trì ở Trảng Bàng Tây Ninh. 

 

Tóm tắt vài dòng về  Hòa thượng Thiền sư Thích Thanh Từ.

- Thầy  có tên húy Trần Hữu Phước sinh: 24.7.1924 ở ấp Tích Khánh làng Tích Thiện Cần Thơ, nay là Vĩnh Long. Thầy xuất gia năm 25 tuổi

- Những trước tác Phật Giáo:

* Dịch và giảng giải 8 bộ Kinh

* Dịch và giảng giải 5 bộ Luận

* Viết 13 tập sách về Thiền

- Thành lập 28 tu viện: Trong đó ở Việt Nam 15, Hoa Kỳ 6, Canada 1, Úc 5, Pháp 1.

- Năm 1960- 1964:

* Vụ trưởng Phật học vụ

* Giáo sư kiêm Quản viện Phật học Huệ Nghiêm

* Giáo sư Viện đại học Vạn Hạnh và các Phật học Dược Sư, Từ Nghiêm....

- Hiện nay:

* Trụ trì Thiền viện Thường Chiếu (Long Thành, Đồng Nai)

 

 

 

 

           

Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 2 tháng 6, 2010

LAN MAN VỚI CÂY ĐÀN TƠ RƯNG NƯỚC

                             Cổng vào "Một thoáng Việt Nam"

 

 

 

1- Nếu bạn chưa từng đến “Một thoáng Việt Nam” ở Củ Chi (cách Sài Gòn khoảng 50 cây số) thì vào Website: www.motthoangvietnam.vn cũng có thể hiểu được đôi phần về cái công trình văn hóa du lịch đồ sộ này. Ngoài các nghề truyền thống của người Việt,  nơi đây còn giới thiệu nhà truyền thống các vùng miền: Bắc, Trung, Nam , Tây Nguyên.... Nhưng thu hút sự chú ý của Bu hơn cả lại là cây đàn Tơ rưng nước của người Xê Đăng. Đàn, nhưng không thể kê trong phòng mà phải đặt ngoài rừng, cạnh dòng suối, vì  dài đến 100 mét (hoặc có thể hơn). Kết cấu đàn là những khung tam giác  bằng gỗ cao chừng 1,5 mét,  thanh đáy  có thể quay được trên hai trụ đóng xuống đất.   Khoảng 2/3 chiều cao khung gỗ có một thanh ngang, trên đó treo 3 ống lồ ô to nhỏ khác nhau, độ vát khác nhau, khi các ống lồ ô này đập vào một thanh gỗ (đáy khung tam giác) thì phát ra âm thanh. Đỉnh các tam giác được cố định vào một sợi dây thép dài  tùy theo ý định người  chế tạo. Một đầu sợi dây buộc vào rọ đá hộc làm nhiệm vụ con lắc, đầu kia cố định vào một máng nước bằng gỗ.  Khi  nước suối chảy vào đầy máng thì máng chúc xuống, con lắc đá bị kéo theo, sau khi nước ào ra ngoài, lập tức con lắc chuyển sang chiều ngược lại,  kéo máng vào vị trí hứng nước, cứ thế  khung tam giác khi lắc sang bên này, khi lắc sang bên kia làm các ống lồ ô gõ vào thanh ngang làm phát ra từng cơn mưa âm thanh. Gió trời đổi chiều, làm các nốt nhạc lồ ô không phát ra cùng một lúc mà thay đổi theo cách  “ngẩu hứng”. Trên chiều dài 100m, cứ 2m có một khung gỗ treo 3 ống lồ ô thì toàn bộ cây đàn Tơ Rưng nước có tới 153 nốt nhạc. (Trong khi đó cây đàn Piano có 7 quảng 8 với 36 phím đen và 52 phím trắng tổng cộng chỉ có 88 âm thanh mà thôi)

2-   Các nghệ sĩ gió, nước, và đá, đầy ắp cảm xúc thiên nhiên, phổ vào cây đàn Tơ rưng nước những  giai điệu, tiết tấu, điệu thức, hòa âm, biến thiên kì ảo. Một “cơn mưa âm thanh” phát ra là duy nhất, tuyệt không có đợt thứ hai giống y hệt thế, như là sự thăng hoa của các nghệ sỹ đích thực mà ta thường ngợi ca. Người nghe phát huy hết năng lực trực nhận, luôn luôn thấy mới lạ nên  không bao giờ chán. Đồng bào Xê Đăng làm ra cây đàn Tơ rưng nước không phải để chưng bày ở phường  phố mà để phục vụ núi rừng, cỏ cây,  mây trời, chim muông, của một vùng từ Măng Rơi cho đến chân núi Ngọc Linh - xứ sở lâu đời của họ. Có người bảo muông thú đôi khi ngẩn ngơ với tiếng đàn Tơ rưng  nước mà không còn muốn phá phách nương rẫy Xê Đăng nữa. Bu đã ngồi cả buổi chiều  để nghe đàn Tơ rưng nước và lan man nghỉ về tài nghệ của người Xê Đăng. Hẳn là họ không học điệu thức Tây phương với hệ thống tương quan các âm ổn định và không ổn định.  Có thể lắm, bao thế hệ người Xê Đăng đã kí thác hồn phách mình vào từng phím đàn lồ ô bằng truyền thống  điệu thức 5 âm: Cung, thương, dốc, chủy, vũ, như truyền thống nhiều nước Á châu trong đó có Việt Nam. Người xưa không chỉ dùng âm nhạc để giải trí mua vui, mà còn xem nó như một thứ đạo. Đạo âm thanh liên quan đến nền an vui hoặc bi thảm của non sông xã tắc. Chương Nhạc Ký sách Kinh Lễ (1) có đoạn nói về các điệu thức 5 âm thật thú vị: “Cung là vua, Thương là tôi thần, Giốc là dân, Chủy là sự việc trong nước, Vũ là vật chất. Năm điều này mà hài hòa thì xã tắc mới không đình trệ. Cung mà loạn thì (chính trị) tan hoang, bậc vua chúa sẽ sinh ra kiêu ngạo xa xỉ. Thương mà loạn thì (chính trị) đảo lộn, bầy tôi thần đốn mạt. Giốc mà loạn thì đáng lo sợ, dân chúng oán hận. Chủy mà loạn thì đáng bi ai, sự việc sẽ mệt mỏi.  Vũ mà  loạn thì nguy đến nơi, vật chất nhân tài cùng tận. Cả năm âm ấy (cung , Thương, Giốc , Chủy, Vũ) đều loạn thì trật tự đảo lộn, gọi là suy đồi. Tình trạng như vậy xẩy ra nhất định quốc gia có ngày diệt vong”.

3- Có một sự thực là Bu để cả buổi chiều nghe đàn Tơ rưng nước của người Xê Đăng chứ không thể gắng thêm nửa phút để nghe một số ca sỹ thuộc hàng sao trên truyền hình.  Đôi khi họ không hát mà đọc giật cục với cái đầu gật nhịp như con bổ củi. Có người đẹp mặc áo quần cho có mặc, chủ yếu để phô phang những thứ chỉ có giá trị khi kín đáo. Lại có ca sỹ đang hát bổng nhăn mặt ôm bụng quay quắt như đứt ruột đến nơi.  Đaọ đức nhân cách xã hội đang xuống cấp thì âm nhạc có xuống  theo cũng là sự thường. May mà các nhạc sỹ, ca sỹ, sáng tác và biểu diễn theo các điệu thức Tấy  phương. Không có căn cứ  khoa học chuẩn xác nào bảo các nghệ sỹ ấy làm hỏng âm nhạc, trong khi người thưởng thức nó vẫn đông như kiến. Lại cũng chưa có nhà nghiên cứu nào bảo gam “đô trưởng” là chủ tịch, gam “pha trưởng là bí thư”, hoặc gam “la thứ” là nông dân cày ruộng,  như kiểu sách Kinh Lễ của Khổng Tử. Cho nên Bu đành lạc quan mà tin rằng nền âm nhạc nước nhà chủ yếu đang thịnh chứ chưa đến nỗi đại loạn chăng  !!!!  

----------------

(1) Kinh lễ là một trong 5 kinh (ngũ kinh) của nhà Nho. Năm kinh ấy là: Kinh dịch, kinh thi,  kinh thư, kinh lể, và kinh Xuân Thu.

 

Con lắc đá nằm kín trong cá tấm đan bằng tre, xa ra là các khung tam giác treo các phím đàn lồ ô.

 

 

 

                             Máng đang xả nước để chuyển sang vị trí khác

 

    Khung tam giác treo 3 ống lồ ô đường kính khác nhau độ vát khác nhau

 

Để cây đàn không đơn điệu, đôi chỗ người ta thay các khung tam giác bằng các thanh ngang, dưới mỗi thanh treo 6 nốt nhạc lồ ô.  

Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 13 tháng 5, 2010

ANH và EM

 

 

                               Resort Long Hải ở Bà Rịa

 

Thằng cu Rơm cháu nội 22 tháng (anh), thằng cu Bắp cháu ngoại 18 tháng (em). Mùng 1 tháng 5 vừa rồi ba mẹ hai đứa cùng ông bà về nghỉ lại ở Resort Long Hải cách Vũng Tàu đâu 20 cây số.  Nơi đây  biển xanh, gió mát, đường đi lối lại ần hiện trong tre trúc, hoa lá rực rỡ, xanh tươi, thơm ngát. Cu Rơm và cu Bắp khoái trá tung tăng khắp nơi. 

  

                  Bắp:  Ta phải đi gặp anh Rơm thôi !

  

                    Rơm: Anh đang đến đây Bắp ơi !

  

        Rơm: Sao em lại ngồi thế ? Tuột   bỉm  bây giờ !

  

             Bắp: Đố anh làm xấu được như em đây!

             Rơm: Để xem nào.

                                      Bắp: Xấu thế này này

                     Rơm: Hơ... hơ...Bắp giỏi quá.

  

                              Bắp: Gừ ...gừ...

                 Rơm: Híc xấu dễ sợ, anh chịu thôi.

  

  Rơm: Em hiểu ý  anh là gì không??  Bó tay đó em !

 

 

Thực ra, cu  Bắp mới 18 tháng tuổi chỉ nói được tiếng một, ba, mẹ, bà... Cu Rơm 22 tháng tuổi  khá hơn, nói được tiếng đôi, ông ơi, mẹ ơi, ba ơi...Ngọc Tú (con gái Bu) mẹ cu Bắp chọn trong vô số ảnh chụp hai đứa sắp xếp thành “kịch bản”, viết lời thoại rồi đưa lên Facebook. Nguyện vọng cả nhà cũng mong anh em chúng nó sau này vui vẻ thương yêu nhau như thế.

Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 11 tháng 5, 2010

PHỎNG VẤN TRÁI TIM

 

 

                                 Người không quen biết

 

PV : Lâu nay mãi xê dịch tận đẩu tân đâu...Tôi có lỗi với bạn quá

Trái tim: Không sao, xê dịch là hay, đi một ngày đàng học một sàng khôn.

PV: Khôn đến đâu thì chưa biết, chỉ ngộ ra được đôi điều.

Trái tim: Điều gì vậy ?

PV: Người đời có thể dùng mọi ngôn từ để thoá mạ nhau, lăng nhục nhau, nhưng khi nói đến trái tim thì mọi thứ ngôn ngữ trên đời đều vuốt ve bằng những mỹ từ. Bạn quả là hạnh phúc.

Trái tim: Chẳng qua người ta làm các phép gán. Người Trung Hoa gán Tý cho chuột, gán Sửu cho trâu, gán Dần cho hổ...Lưu Tô, môn đệ của Lão Tử gán cho tim là "chủ nhân của hơi thở", Pascal không quan tâm đến nảo, ngài  bảo: "Tư tưởng lớn đến từ trái tim".

PV: Đấy là mơ mộng của các triết gia. Quan niệm của tôn giáo chắc thực tế và đáng tin hơn  ?

Trái tim: Thì cũng na ná thế. Với tín đồ đạo Hồi: "Trái tim- ngai vàng của Thượng Đế". Ky Tô giáo lại bảo: "Trái tim - vương quốc của Chúa Trời"  

PV: Hình như người Việt có cách nhìn trái tim độc đáo hơn?

Trái tim: Nước Việt là nước thơ, dân Việt có quá nhiều thi sỹ, họ khoái đưa tim vào thơ, chẳng hạn: " Tim em rụng âm thầm từng cánh vụn",  "Ai tạc em vào phiến trái tim tôi",  hoặc: "Trái tim em giữ, bùa mê tôi cầm". Có nhà thơ đưa tim lên dao thớt để chia: "Rất chân thật chia ba phần tươi đỏ, anh dành riêng cho Đảng phần nhiều phần cho thơ phần để em yêu... "

PV: Thì tự cổ chí kim thi sỹ Tây, thi sỹ Tàu, đều đưa tim vào thơ cả đấy thôi. Là tôi muốn nói nét độc đáo kia.

Trái tim: Độc đáo? ...Khó nhĩ !! À, bạn hãy vào một hôn trường, nói  dễ hiểu là phòng cưới. Ở đây có sự giao  thoa văn hoá ...siêu độc đáo.

PV: Giao thoa văn hoá ??

Trái tim: Đúng thế,  giao  thoa giữa Văn hoá tim và Văn hoá phong bì

PV: Ôi, lại có cả Văn hoá tim ?

Trái tim:  Hoạt động của con người tạo ra các hình thái văn hoá. Chẳng hạn sếp sau lên thay sếp trước là thay luôn bộ sậu tuỳ tùng, thay hướng cửa, thay luôn vị trí đặt bàn ghế, đó là "Văn hoá phá". Trái tim trong tiệc cưới ngày trước được vẽ lồng với đôi chim câu và dán trang trọng trên tấm phông. Ngày nay nó được làm bằng xốp, thành cái hộp rổng, tô màu xanh đỏ và hạ bệ xuống chỗ ra vào để quan khách cho phong bì vào như cách cứu trợ thiên tai hoặc bỏ phiếu trong các dịp bầu cử.

PV: Thì xem mỗi phong bì như là một lá phiếu tín nhiệm đôi uyên ương cũng được chứ sao?

Trái tim: Xin được hỏi lại,  mỗi kỳ bầu cử bạn có tín nhiệm những người có tên ghi trên lá phiếu không ?

PV: Là phận phó thường dân, lăn lộn giữa chốn mưu sinh, làm sao biết ai tài đức hơn ai mà chọn. Với lại người ta cũng cơ cấu ghế đẩu xong rồi ...

Trái tim: Người bỏ phong bì vào quả tim xốp cũng na ná thế.  Đa phần là người ta đi  trả nợ và ...trả giá.

PV: Trả nợ thì còn hiểu được, còn trả giá ?

Trái tim: Thì bạn phải bỏ phong bì nhiều ngàn đô Mỹ để bố mẹ cô dâu (hoặc chú rể) nhận con em bạn vào làm việc ở một chỗ béo bở chẳng hạn. Có phải là trả giá không?

PV: Hoá ra, làm trái tim cũng ...

Trái tim: Cũng đau đớn lắm. Ngoại trừ tan nát do phụ tình gây ra, trái tim còn  phải lên bàn mổ

PV: Sao ? Trái tim xốp cũng lên bàn mổ.

Trái tim: Đấy là lúc nhà gái và nhà trai cùng mời khách đến cùng một khách sạn. Hai trái tim đặt cùng phòng, khách mời rất dễ bỏ phong bì nhầm. Những lúc như vậy vị khách khẩn khoản ban tổ chức giải phẩu trái tim ra để ...sửa sai !

PV: Chà chà, rắc rối nhỉ. Vậy xin hỏi, bạn nói gì về ...trái tim tổ quốc.

Trái tim:  Thôi... thôi...vụ này bạn phải phỏng vấn Quốc hội.

PV: Thì Quốc hội trả lời rồi, 92% đại biểu bỏ phiếu đồng ý mở rộng chỉ giới Thủ đô hiện nay là 920,97 cây số vuông, lên đến 13.436 cây số vuông vào năm 2050. Trái tim Tổ quốc rồi sẽ phình to gấp 13 lần hiện tại. Vấn đề là tôi muốn nghe ý kiến chính trái tim nói ra...

Trái tim: Trước hết ta phải nhất trí với nhau về phép tu từ. Một trái tim to khác với một trái tim phình to do bệnh lý. Nếu các vị chăn dân không cải thiện khả năng quản lý thì mở rộng Thủ đô khác nào xây thêm một cái phòng bên cạnh phòng đã có.

PV: Xin bạn nói rõ hơn

Trái tim: Một cái phòng bừa bộn, lại xây thêm một phòng nữa để bừa bộn như thế, thì...

PV: Thì không chỉ là bệnh lý bình thường mà là ung thư đã di căn

Trái tim: Ối... ối...hình như...như ...

PV: Bạn làm sao thế ? Xin lỗi đã làm phiền bạn hơi lâu...để... để... tôi đưa bạn vào nhà thương cấp cứu!     

  

Đọc tiếp ...