Cầu Nhật Lệ
Nhà Bu hồi đang ở Đồng Hới
Hòn non bộ giữa bể hoa súng...
Dưới gốc súng là những chú cá thần tiên ...
Hai bu tháng 11. 2013
Bác
hàng xóm Nano Bobi còm cho bu đại ý:
Thấy
bác Bu khoe "xin tiền mua sách mấy vợ cũng không kêu" mà mình tủi
thân: Một lần mua được quyển "Người
đàn bà tôi ao ước" của nhà văn Hoàng Lại Giang và tập "Tình yêu thời
a-còng (@)” của tác giả trời ơi nào đó… Đang hí hửng đọc thì bà vợ kính yêu đến
liếc qua, rồi ca một bài chầu văn "Úi giời, tưởng ông nghiên cứu tư tưởng gì cao siêu, hóa ra ao ước
đàn bà...Còng lưng thế kia chưa đủ sao mà còn yêu thời a còng nữa hở giời…Sách
với chả vở, ông dẹp đi cho tôi nhờ”
Đoạn chầu văn của Nano
Bobi phu nhân làm bu tui chợt nhớ đến một kỉ niệm nhớ đời của mình.
Một buổi sáng chủ nhật ở quê nhà cách nay mười
sáu năm, bu tui ngồi bó gối bên bể non bộ xem đôi cá thần tiên tung tăng quanh các gốc hoa súng. Một
bàn tay đập vào vai, ông này lạ cuộc đời chán chi thứ để mê lại đi mê cá thần
tiên. Thì ra ông bạn thân hàng xóm mày râu nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao…Bu chưa
kịp lên tiếng thì bạn khẩn khoản, ông đi
với tôi ra phố chọn mua cái máy tính thật xịn...Bu chống chế, thằng con ông
chơi máy tính như làm xiếc lại không bảo nó giúp bố mà cứ phải tôi. Thì bạn già
với nhau, ông giảng giải tôi hiểu chớ bọn trẻ con hỏi nó, nó cứ khua nhoay nhoáy, nói thì như súng liên thanh ai
mà hiểu được…Thế là hai chúng tôi la cà hết cửa hàng máy tính này sang cửa hàng
máy tính khác. Đến cửa hàng MÁY TÍNH VÀ DỤNG CỤ VĂN PHÒNG NHƯ BÌNH thì hai
chúng tôi như bị bắt vít xuống nền nhà, không phải vì máy xịn mà vì bà chủ có
đôi mắt chết người cùng nụ cười làm kẻ đa tình chỉ còn nước ngẩn ngơ. Cô Như Bình đặc biệt ưu ái hai khách hàng là
chúng tôi. Nàng cho thợ giỏi chọn và khởi động máy, trả lời thấu đáo mọi câu hỏi của vị khách còn rất tù
mù về máy tính điện tử.
Bà chủ
ân cần pha trà Thái tuyệt ngon mời khách, nàng đẩy chén nước về phía bu kèm nụ cười khuynh thành và thỏ thẻ : Anh
Toàn người Quảng Thanh phải không, vâng tôi người Quảng Thanh, nhà anh ở chòm
hai Lộc Điền, đúng thế, mà sao Bình biết tôi kỹ thế. Thì làng em cách Lộc Điền
của anh cái hói nhỏ với mấy nhịp cầu khỉ bằng tre… Em nghe tiếng anh lúc đang học
đại học ngoài Hà Nội, còn em mới là cô bé lớp 9 trường huyện. Hồi ấy tiếng tăm
anh lừng lẫy cả một vùng, nào con nhà giàu, đẹp trai, học giỏi, cầm kì thì họa
không sót một tài nào. Em và mấy cô bạn háo hức muốn gặp anh mà đành chịu. Nghỉ
hè , nghỉ tết , anh về làng cứ như chuồn chuồn đạp nước, mới nghe tin anh về,
chưa kịp nghỉ cách để gặp thì anh đã biến vào đâu trong Đồng Hới, hoặc ra Hà Nội
rồi. Em đánh liều làm quen chị Tâm em gái anh lấy cớ đến nhà… nhưng tết năm ấy
nghe bảo anh ở đâu ngoài Sa Pa không về quê…Chà tiếc nhĩ, gặp người đẹp quê
hương thế này là muộn mất rồi…Thôi đi, anh đừng nói chiếu lệ, bọn em quê mùa
làm sao mà địch nổi con gái cố đô.
Tạp chí Nhật Lệ số 34-35 năm 1998
Trang 11 của tạp chí đăng bài thơ Ngược dòng
(Nguyên là Lỡ làng, tạp chí biên tập lại)
Hà thu là tên bà xã bu vốn là Thu Hà
Trước tết Mậu dần (1998) bu hứa với Tạp chí Nhật
Lệ sẽ gửi bài đăng số xuân, nay bị tòa soạn giục, bu tui chợt nhớ đến câu chuyện với người đẹp Như Bình, cùng quê cách nhau một chiếc cầu khỉ, và đánh liều làm thơ :
LỠ LÀNG
Ngày em pháo nổ rượu nồng
Thì tôi mê mãi đi vòng tận đâu
Bây chừ mới gặp được nhau
Đò ngang lỡ chuyến nhịp cầu chao nghiêng
Ai làm ra cõi nhân duyên
Cho tôi ngồi lại con thuyền tuổi thơ
Để mà tìm thuở xa xưa
Ngày tôi trai trẻ em chưa có chồng
Hởi ơi pháo nổ rượu nồng
Thuyền tôi ngược mãi mà không tới nguồn.
Ông tổng biên tập tạp chí Nhật Lệ đổi tựa đề Lỡ
làng thành Ngược dòng, và in vào số 34-35 (tháng 1 - 2. 1998). Nhạc sĩ Thái Quý – Trưởng đoàn nghệ thuật tổng
hợp tỉnh cãi ông tổng biên tập: Lỡ làng mới đúng, nó là nỗi cô
đơn muôn thuở của con người, từ cha dân cày đến anh tổng thống ai mà chẳng một
lần lỡ làng. Nói rồi, ông phổ nhạc ngay bài thơ thành ca khúc Lỡ làng điệu thức rê trưởng, nét nhạc mềm mại với
nhiều luyến láy và đảo phách, phảng phất nét dân ca miền trung. Kết bài gồm ba
ô nhịp với năm nốt rê đen là chủ âm ổn định, nhấn mạnh rằng lỡ làng là có thật, là nỗi cô
đơn của bất cứ ai. Bài hát sau đó được
đưa vào Tuyển tập Ca khúc Quảng Bình sau
mười năm chia tỉnh và ca sỉ Thương Thương biểu diễn thâu vào băng.
Ca khúc Lỡ làng thơ Hà Thu, nhạc Thái Quý
Một
buổi chiều bu tui khoái chí, đóng cửa phòng, nằm vắt chân chữ ngũ, mở to băng
nhạc, nhẩm theo lời ca Thương Thương… “ngày em phảo nổ.. ô..ô …” thì bà xã mở cửa
bước vào nổ ngay cho một chầu đại bác. Hai mươi mốt năm sống với tui ông còn thấy
lỡ làng à, khổ lắm, anh làm thơ “ngược dòng” cốt để đăng báo tết mà em. Ông chớ
nói ngược, bản gốc anh gửi tạp chí Nhật Lệ là lỡ làng rành rành đây, nàng vừa
nói vừa lôi trong ví ra bản thảo bài thơ bu viết tay… làm bu tịt ngòi. Trò đời vẫn
thế, chết đến nơi vẫn còn chống chế, tại sao em quy kết thơ là người nhỉ, bao
nhiều nhà thơ tình cổ kim đông tây là những vĩ nhân văn hóa, có phải là người
hư hỏng gì đâu. Hừ, đọc thiên kinh vạn quyển như anh mà bảo thơ không phải người
thì là gì, là ma quỷ sao. Em nói một câu và chỉ một lần này thôi, từ nay cấm anh
có lỡ làng với làng lở gì nữa… Hehehe
cũng may, nàng không truy nguyên xuất xứ bài “thơ thẩn” tai vạ kia mà lẳng lặng
bấm cạch vào máy, lấy băng nhạc đi ra khỏi phòng, sau đó hình như nàng cho băng
xuống sông Nhật Lệ hay hỏa táng mất tiêu…
Chỉ biết là mười sáu năm nay nàng không hề nhắc lại chuyện cũ. Tuy nhiên bu tui
vẫn còn giữ được bản in bài hát của nhạc
sĩ Thái Quý, hôm nay chụp hình để bạn bè coi chơi và cũng để tưởng nhớ nhạc sĩ
Thái Quý đã thành người thiên cổ.
Bác
Nano Bobi nghe bác gái chầu văn còn êm ái chán, đâu có như bu suýt nữa thì “ôi
xương tan máu rơi”, hihihi …cũng là kỉ
niệm của một thời dại dột để khôn lớn thêm
lên…Thì ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần....
Chia sẻ, chia sẻ! Cũng chẳng phải dại khôn gì mà là những tai bay vạ gió đáng yêu của hai bác cả thôi ! Chà chà thèm có được cái dại như hai bác Nano và bác Bu!
Trả lờiXóaRồi đến một ngày ngồi ngẫm lại mà thèm cái dại dại ngày qua của mình!
Hehehe...thèm được dại có khi lại khôn chăng? Sỏi hay lắm
XóaChắc tất cả cánh mày râu đều thèm được dại như bác Bu đấy!
XóaNhà đẹp, thơ hay bồ lại xinh
Xem ra ai sánh được anh mình
Vợ hờn chút xíu không sao cả
Miễn được hoan ca khúc nhạc tình
Bu tui dại lắm phải không nhà thơ ơi hihi
XóaUi em chỉ là người ghép vần thôi chứ " nhà thơ" nhà thiếc chi mô bác Bu ơi...
XóaÀ! mà bấy lâu Sỏi làm thơ , Sỏi vẫn gọi đó là THƠ THẨN thì hóa ra vẫn múa rìu qua mắt bác Bu, Có lẽ bác cũng dân có số má trên văn đàn đấy nhỉ ! Nay mới biết vui với những âm hưởng của Ca khúc!
Trả lờiXóaTiếc là không làm sao để bạn bè nghe ca khúc này được Sỏi à...
XóaĐúng là con người "cầm kỳ thi họa/ Thông kim bác cổ", người đẹp ngưỡng mộ là phải.
Trả lờiXóaNhưng tôi phải hỏi bác Bu điều này, hồi còn ở Quảng Bình bác thay bao nhiêu cái máy tính? :-)))
Thay một máy, vào VT thay một màn hình
Trả lờiXóaTôi mà được như bác thì mỗi năm thay một cái máy, và thỉnh thoảng vài ba tháng lại mang máy đến chỉnh sửa phần mềm :-)))
XóaPNH ơi bây giờ mới biết tại sao bạn hỏi đến mát tính
XóaCái máy đầu tiên bu dùng là thằng con trai mua từ Sài Gòn mang về tặng ba.
Hehehe...bật mí thêm, máy của Ban QLDA Quốc lộ 1 miền trung (PMU1. MR) do bu chủ trò thì mua của Như Bình...
Em cũng giống bác Ngọc Hiệp chỉ thấy bác Bu dại vì không thay máy tính hàng năm và chỉnh sửa phần mềm hàng tháng tại nhà hàng máy tinh Như Bình thôi
XóaVào Vũng Tàu máy hỏng hoài thì Như Bình ở xa cả ngàn cây số.
XóaLẽ ra bác phải sửa từ khi máy chưa hỏng chứ.
XóaBác thực đa tài nhưng riêng khoản sửa máy tính ở quán Như Bình thì lại hơi bị "dại" đấy ạ
Nom hai bác Bu thật như biển vậy. :)
Trả lờiXóaDòng sông Nhật Lệ sóng xanh đẹp quá! Chắc một phần nhờ được nghe nhạc phẩm "Ngược dòng" chăng? :)
Ra bác Bu là người nổi tiếng. Cầu tre chỉ được ở gần người hơi hơi nổi tiếng thôi mà đã thấy ngộp thở rồi. Cầu tre vốn yếu bóng vía, nên chỉ dám đứng xa xa mà dòm lại chỗ người nổi tiếng thôi bác Bu ơi. :))
Bạn Cầu Tre à
Xóa1- Cỡ tuổi bu lúc còn nhỏ ở nhà quê dễ nổi tiếng lắm, chỉ cần khăn gói ra Hà Nội học đại học là nổi tiếng liền à. Mà ra thủ đô có phải ai cùng giỏi giang cả đâu, có anh dốt đắc cán mai cũng thành nổi tiếng. Với lại nổi tiếng với mấy cô bé suốt ngày chăn trâu lội ruộng mặt mũi đen nhẻm thì có gì ghê gớm chứ hihihi
2- Thường thường bu có tật viết lách khô như ngói, thì bạn đọc kêu đau đầu mà, vậy nên bu tui đổi món ... và sang tận nhà mời, may ra bạn cười lên được chút xíu chaweng.
1- Bác Bu khiêm tốn quá chừng. Nhưng chắc bác bu biết cánh tre trẻ bây giờ có câu so sánh Khiêm tốn với Không khiêm tốn chứ ạ?! :))
Xóa2- Bác Bu ơi, theo CT quan sát được thì cười hay không cười nó là... thuộc tính (CT không biết dùng từ gì vào đây, đành... liều vậy. Nếu có thể nhờ bác Bu sửa giùm) của người ta, không quyết định bởi chất văn ạ. Như CT chẳng hạn, CT dễ mếu hơn cười :)
Và khẩu bị của CT là món khô ạ. Ăn cơm có thể thiếu nước canh nhưng không thể thiếu mặn được ạ (Ăn Canh thì chuyên vớt Cái bỏ lại Nước ạ :))))
Hoa mắt chóng mặt chỉ là do CT hấp thụ chất Đạm kém thôi ạ. Mà món ăn càng nhiều Đạm thì càng khó hấp thụ ạ. Nên lại càng đẽ hoa mắt chóng mặt :)))
Trong việc Dinh Dưỡng, chắc CT phải đi hỏi kinh nghiệm bác Bu gái... :)))
CT cần hỏi gì bác bu gái bu tui truyền đạt lại cho
XóaỞ Vũng Tàu có lạnh không bác Bu...:)
Trả lờiXóaKhi ông co ro trong cái rét 12 độ thì tui trong này đi tắm biển hehehe
XóaAnh Bu ơi ....anh làm NT không nín cười được đó nhé . Cứ tưởng tượng hình ảnh của anh nằm gác chân ...say sưa ...thả hồn theo tiếng nhạc ...mà lòng thì ...heee ...rồi chị bước vào ...làm anh tịt hứng ...nhưng mà nhờ vậy , anh mới hết " lỡ làng " anh Bu hén ...
Trả lờiXóaNangTuyet à, nụ cười 12 thang thuốc bổ, tiếc là bu tui hơi duy lí, văn vẻ cứ như mảnh sánh không làm ai cười lên được, thấy bạn vui bu tui cũng vui lây....
XóaPhụ nữ luôn luôn đúng, nếu bà ta có lỗi thì đàn ông chúng ta phải xin lỗi bà ấy. Điều này chắc luôn đúng ha bác BU vì đàn ông luôn luôn dại mà. Chắc còn lâu lắm mới khôn được.
Trả lờiXóaVâng phụ nữ là chân lí, chả thế mà có người bảo nhất vợ nhì trời đó sao.
XóaBài chầu văn thật dí dỏm và bài viết cũng thật hay.
Trả lờiXóaKhâm phục bác Toàn, cầm kỳ thi hoạ. Nhưng bác còn may chán.
May là cửa hàng dụng cụ @ mang tên NHƯ BÌNH chứ nếu mà là TỨ BÌNH thì như bác Hiệp nói, máy hay hỏng lắm.
May nữa là còn có thơ được phổ nhạc. Sau này có bề gì, kiểu như bác Bu gái mắng. Mắng xong, đọc thơ chơi như DC Dũng .
Chúc Bu và các bác vui. Ngoài Bắc rét ghê.
Bác VanPham, "Ai chiến thắng không hề chiến bại, ai nên khôn không khốn (dại) một lần". Một lần thôi là đã đủ đi đời nhà ma rồi, ở đây bác Bu nhà mình còn "dại đôi lần" nữa, hihi!
XóaBác VanPham à, cái số bu lận đận, lâu lâu lại gây sự cố để "sếp" nắn gân xương.
XóaNhưng không thế thì cũng nhàm chán bác à.
Bu tui phục lăn Dương Chí Dũng, với chàng cái chết chẳng là cái đinh gì. Nhận án tử hình vẫn đọc thơ hihihi
qua nhà bác BU xem hình, đọc bài kỉ niệm một thời "ai nên không mà chẳng dại đôi lần" thì lại thấy rất cần phải "dại thêm nhiều lần " nữa đó anh BU đặc biệt biết thêm bác BU là thi sĩ, chúc mừng bác BU nha!
Trả lờiXóaBây giờ không còn sức mà dại nữa Bình địa mộc ơi huhuhu
XóaKhôn dại dại khôn.Mụ nầy dại nhiều lần lắm bác Bu.Cũng là một thứ ..tội ?! Ngu ! hihi
Trả lờiXóaCòn tiếp tục dại nữa không Lem lém ơi
XóaChị có giận dỗi cũng chỉ giận có phân nửa thôi bác Bu ơi , vì bài thơ ký tên Hà Thu, hihi ... Cái quá khứ đã qua , cái hiện tại vẫn sờ sờ , hihi ...
Trả lờiXóaMười sáu năm về trước bu tui không nghỉ ra chi tiết Hà Thu là tên tác giả bài thơ để phản biện đối phương. Đúng rồi! nếu có âm mưu gì đen tối thì ai lạ đề tên tác gải như vậy
XóaCảm ơn ý kiến của Marguerite Bangtam
Bác Bu đúng là đa tài. Đa tài cũng sướng mà cũng khổ. Sướng vì lúc nào cũng như người đang bay, đang bơi trong không trung, sướng vì đến đâu cũng được các em xinh tươi ngưỡng mộ quấn quýt: liếc một tí, cười một tý (từ của Nguyễn Quang Lập), để rồi sau này mới có những dòng thơ “lỡ làng” rất trữ tình. Có khi bác Bu vẫn còn những bài thơ khác chưa công bố như Lỡ làng 2, Lỡ làng 3,…hihi. Sướng rồi cũng khổ (nhân bất thập toàn), vì khi lấy vợ sẽ bị vòng kim cô siết chặt không cựa vào đâu được. Nói thế thôi chứ bác Bu gái tuyệt vời. Bài thơ như vậy mà bác gái lại đứng tên để đăng trong Tạp chí Văn nghệ thì phải nói là rất thoáng. Không như bà xã nhà mình, mới mua sách về tình yêu để đọc đã bị cấm tiệt, chứ chưa cần nói đến vụ làm thơ, hihi. Nhớ một lần, BoBi tôi đang ngồi ngắm trời mây qua cửa sổ, thì vợ yêu quý lẳng lặng đi đến phía sau lưng: - Này, anh mơ màng gì mà ngồi đực ra thế ? – À, anh đang nghĩ mấy vần thơ mà đã thai nghén một tuần nay rồi. – Thôi, thôi, thơ với chả thẩn, lại định làm thơ tặng em nào chứ gì. Không lạ gì các anh bây giờ, Yêu chủ nghĩa xã hội thì không rồi, yêu các vị lãnh đạo càng không nốt vậy thì mấy vần thơ mùi mẫn ấy chỉ dành cho mấy em chân dài chân ngắn thôi. BoBi tôi ngồi im, không cãi được với lý luận chẳng lú tí nào. Một lúc sau như sực nhớ ra điều gì bà xã lại đến gần, nét mặt có vẻ nghiêm trọng hơn: - Này, khi nãy anh nói câu gì nhỉ ? Thai nghén? Ai thai nghén ? Hay là … Đừng có mà lòe em, thơ văn làm gì có thai nghén, chỉ tài bịa, nhưng lại vụng che đậy. Có gì chót dại để xảy ra thai nghén thì khai ra để còn giải quyết cho êm thấm… Thế đấy,… và từ hồi đó các mạch tư duy thơ thẩn của mình bị tắt ngóm, và không thể trở thành thiên tài được. Âu cũng là số phận, hềhề. Vậy nên hôm nay thành thực chúc mừng bác Bu trai và ngợi ca bác Bu gái
Trả lờiXóaBác Nano Bobi à
Trả lờiXóa1- Các cụ nói cấm có sai: Chữ tài liền với chữ tai một vần. Bu tui bất tài nhưng tai lại cứ liền nhau, khổ thế! Bác nói đúng, bu tui còn một số “thơ thẩn” chẳng hay ho gì, chỉ được cái bài nào cũng gắn với một sự kiện, trong đó thấp thoáng giai nhân, chân không dài thì ngắn… hehehe
2- Qua vụ chầu văn của bác gái bu tui thương bác hơi bị oan. Đọc sách yêu đương của văn sĩ Hoàng Lại Giang hoàn toàn vô hại đối với tư cách và bản lĩnh các đấng trượng phu như bác. Chắc bác cất tịt quyển “người đàn bà tôi ao ước” sau vụ hãi hùng nọ rồi. Thì bu nói vài câu phần mở đầu sách để bác thấy nhà văn tài hoa nọ nghiêm chỉnh như đi xem triển lãm không sờ vào hiện vật. Thoạt đầu ở bến xe Miền đông ông gặp một cô gái trẻ măng khóc lóc sướt mướt một hai nhờ ông cứu giúp trong cơn hoạn nạn vì bọn kẻ cắp lấy hết tiền nong. Ông thương lắm chưa biết tính sao thì chợt nhớ thời xa xưa một lần ở hồ Ha Le thủ đô Hà Nội, một cô gái xinh đẹp, mặt mũi âu sầu vật nài ông mua chiếc áo dạ đàn ông màu vàng. Ông từ chối thì người đẹp tựa đầu vào vai ông lóc lóc thống thiết. Thì ra chiếc áo ấy của người chồng quá cố để lại. Nàng đứt ruột bán đi để có tiền nuôi hai con thơ. Người đẹp tựa vai trong đêm rét mướt ở chỗ vắng vẻ như hồ Ha Le mà nhà văn mắt trực chỉ mặt hồ, hai tay xuôi thẳng như tiêu binh, cả thân hình ngài thẳng đừ như cái cột điện. Hihihi… bác gái mà đọc chắc phải phục lăn nhà văn và bảo bác Nano Bobi nhất nhất noi theo chăng.
3- Chuyện thai nghén văn chương xin bác cứ tiếp tục cho người đọc được phần nhờ cậy, Còn đám chân dài chân ngắn có ai thai nghén thì mặc xác nó, bác không tham gia biên tập thì lo gì chứ ...hihihi
Chuyện làm thơ đã hay mà chuyện còm xung quanh "ca khúc" của các bác gái càng hay!
Trả lờiXóaNhắc lại chuyện xưa hình như cái gì cũng hay cả bác ạ
XóaÔng Tế Hanh nói thật đúng
Những ngày buồn nhớ lại thấy vui vui
Những ngày vui nhớ lại thấy ngùi ngùi
"Một phiến tài tình thiên cổ lụy", như bác Bu mới lụy một đôi lần, chưa sao đâu bác!
Trả lờiXóaHồi nào bác rỗi, giải thích dùm Nô 4 chữ: "Tẩu hỏa nhập ma", nhiều người nói mà Nô vẫn chưa thông! Cám ơn bác trước nhé!
Tầu hỏa nhập ma là gì nhỉ , để bu tui tìm hiểu đã nhé
XóaHay hay... Tiếc là viết thiếu dẫn dắt tý nên hai đoạn hơi đột ngột, tưởng sang chuyện khác. Em biên tập bổ sung mấy câu nè: Thôi đi, anh đừng nói chiếu lệ, bọn em quê mùa làm sao mà địch nổi con gái cố đô.
Trả lờiXóaSau buổi mua máy tính, đôi mắt đen láy hút hồn của Như Bình cư sám ảnh mình, bao nhiều kỷ niệm thời thanh niên thức dậy. Rồi tự hỏi vẩn vơ: Nếu như tết đó không đi Sapa, gặp em Như Bình thì sao nhỉ... Vì thế khi Tạp chí Nhật Lệ giục bài Tết mình viết ngay ra bài thơ Lỡ làng.
1- Thấy Toro xuất hiện là vui rồi
Xóa2- Thực ra khi bị tòa soạn giục nộp bài mới chợt nhớ ra vụ gặp em Như Bình Toro à hihihi
Sau khi đi tiêu hủy tang vật ở sông Nhật Lệ về.
Nhớ Đồng Hới quá rồi Ruchung à
XóaCó khi tết phải về đây....
Anh chị trông thật hạnh phúc biết dường nào !!! Hãy giữ mãi nụ cười của chị như thế này anh Bu nhé....đừng có lạc lòng nữa nha anh Bu ơi ...
XóaCảm ơn bạn Nang Tuyet đã có lời nhắc nhỡ
XóaBác HIệp xui bác Bu mỗi năm thay một máy tính thì thật khó quá vì Đồng Hới không lớn như Sài Thành. Nhất cử nhất động đều bị giám sát chặt chẽ. Hơn nữa mua nhiều máy về lại đi tặng em nào cũng chết. Nghe nói bác Bu đã nghĩ ra một mẹo: Mỗi tháng đôi lần lại khệ nệ bê máy đến cửa hàng người đẹp bảo là: - Sao vi rút của em cứ vào máy của anh nhiều thế. Nàng bảo: - Để em cho thợ diệt vi rút, xong ngay à. Bu bảo: - Vi rút của em lành tính, nên không sao cả. Cứ để vậy trông cũng vui mắt, hềhề. Với động tác đi diệt vi rút này thì đức phu nhân đành bó tay chấm com, hihi
Trả lờiXóaBây giờ muốn diệt cũng bó tay
XóaTrên ngàn cây số đi lại tốn kém quá, thôi thì cho vi rút nó làm gì thi làm
Mà để cho nó ngoe ngoe thế thêm hay hihihi
Cô Bu mà có tài thấu thị, đọc hết các thơ tình trong đầu BU, thì " Thề phanh thây uống máu quân thù " là cái chắc !!!!. HT
Trả lờiXóaRất vui mừng thấy bạn Ngyuen Huutoan mở blogspot
XóaPhù Sa về rồi và sang thăm bác Bu đây.
Trả lờiXóaĐọc én trỳ của bác thấy cũng vui vui tuy các bác có phần " phê phán phụ nữ" nhung không sao, có yêu mới có ghen mà, cái ghen của phụ nữ nhẹ nàng mà dễ chịu phải không bác ( bác không "Ừ" cũng được), Thực ra PS thấy đây là bác muốn chia sẻ tình yêu của bác gái với báccho mọi người được biết và....ganh tỵ chớ gi???
Phù Sa chúc mừng bác nhé ( nói nhỏ với bác nè, hồi xưa PS cũng " mê trai đẹp và tài hoa" lắm đấy. )
Còn nhà giàu thì PS không quan tâm mà còn có phần ...dị ứng nữa. Khổ thế đấy!!!
Bu tui ca ngợi phụ nữ mà PS
XóaÔng xã PS chắc đẹp trai và tài hoa lắm nhỉ
Chúc mưng, chúc mừng
" Đủ xài" thôi bác ơi......không có "lắm" đâu bác. hihi
XóaĐọc những gì bác Bu viết lậu nay, ngẫm rằng bác đúng là đa hệ, cầm kỳ thi họa chơi tuốt và chơi thứ nào cũng không tồi! Mừng cho Bác, đời có vậy mới là vui nhưng HN vẫn nghĩ cái mà bác "ăn tiền" với chị em là cái nét cười, cái vẻ bề ngoài và cách nói chuyện của bác.
Trả lờiXóaHN cũng mong có lần...dại như bác đấy thôi. Hihi.
Hehehe bu tui bây chừ dẫu có muốn dại cũng không được nữa bác Hồng Ngọc ơi
XóaNgắm cái ảnh mà Blog Ru chung còm, CT tui mới thấm thía cái sự bất bình đẳng giới nó sâu sa làm sao. Rõ ràng ông trời ăn ở chẳng cân tẹo nào. Dại như ri thì đúng là dại khôn, một cái dại bằng một vại cái khôn. Vừa được thơ, được nhạc lại còn được cả miệng cười rực rỡ hơn cả hòang hoa của bà xã. Huhu Thôi, CT tui về, khiếp này tu tỉnh để kiếp sau đầu thai làm nam tử đại trung tu,
Trả lờiXóađể được dại đây
Ngay bây giờ phải vào chùa tu ngay mới kịp bạn Cầu tre ơi hihihi
XóaQUA THĂM BẠN CHÚC BẠN 1 MÙA GIÁNG SINH AN LÀNH & HẠNH PHÚC NHÉ!....
Trả lờiXóaCảm ơn bạn mưa rừng chiều nhiều nhiều
XóaNT thân chúc anh chị cùng gia đình có một mùa Giáng Sinh thật vui và an lành anh Bu nhé !
Trả lờiXóaRất cảm ơn người bạn phương xa
Trả lờiXóaGiúp bạn mua máy tính, mới Lỡ Làng Bác Bu nhỉ?
Thế mà vẫn được ...Yêu quá hóa ghen!
Lâu lắm mới thấy Bicon xuất hiện
XóaBận công việc gì lắm thế BIcon ơi
Cũng may Bác Bu chưa " xương tan máu rơi" nên các Blogger mới có tác phẩm này để mà đọc...Hihi
Trả lờiXóaHehehe cái sô bu tui đang gặp may MTB à
XóaBác Bu giờ này chắc chắn đang vô cùng Hạnh Phúc bên bác Bu gái và Bắp Bơ...
Trả lờiXóaNhưng CT tui vẫn qua chúc bác GS thật Vui bên gia đình ạ!
Cảm ơn cầu tre.
XóaHai chữ GS là chi bu tui không luận ra huhuhu
Đề nghị nói cho biết với
ui ui, CT xin lỗi bác Bu vì đã ẩu đoảng quen mất nết rồi. Là Giáng Sinh đó, chứ không phải Giáo sư đâu ạ! hihi
XóaVậy mà chú Bu nói với cháu là chú đặc biệt ..dốt thơ! hôm nay sang đọc thơ chú, cháu hốt hoảng quá vì trót múa rìu qua mắt thợ..Toát hết mồ hôi dù là đêm Noel, ngoài trời dưới 10 độ thôi chú ơi!!
Trả lờiXóaChúc cô chú đón Giáng sinh thật đầm ấm an lành!
Sang chú mà toát hết mồ hôi thì khổ nhỉ..
XóaThứ ấy là "thơ thẩn" chớ không phải là thơ chính hiệu cháu à.
Đã có bài mới chưa để chú sang đọc
Ngắm hình đẹp ,lau chau nói leo cho vui thôi mờ bác.Chúc hai bác giáng sinh vui vẻ !
Trả lờiXóaHehehe sang Lem Lém mấy lần mà không dám còm
XóaThấy bạn suy tưởng cao siêu quá
Bác Bu ơi đừng đùa thế Mụ ý xấu hổ lắm.Toàn là bài hay ý đẹp Mụ ý thinh thích nên chôm về dành ngẫm thêm, đọc cũng chưa chắc đã hiểu,mà hiểu cũng đâu phải là làm được đâu bác .THật mà!
Trả lờiXóaChúc bác và gđ năm mới hanh phúc!
Đọc không hiểu bà chủ nói chi thiệt mà
XóaM còn nợ anh Bu việc tách bản nhạc ra. Hôm ấy cái vi tính Acer của M không nhận diện đĩa được, định lấy máy khác lấy nhạc ra, nhưng rồi bôn ba rong ruổi mãi chưa làm.. tuy nhiên vẫn nhớ món nợ ở trong lòng đừng buồn M nha anh Bu ơi!
Trả lờiXóaBu không buồn đâu
XóaChỉ hơi buồn là cuối năm cũ sang năm mới cảm lu bù họng viêm nói không ra tiếng
Bạn đến chơi phải dùng tay chỉ trỏ ra hiệu thay vì nói huhuhu
Cái thời gian nó chẳng đợi ai ! bệnh tật thì cũng tự nhiên thôi, tự nhiên rồi sẽ khỏi.
XóaCũng hy vọng thế còn để về miền Trung thăm tổ tiên và bác Giáp
XóaThăm Bu buổi chiều.
Trả lờiXóahttp://3.bp.blogspot.com/-JxzYSxKcFjU/UrJx8pBMShI/AAAAAAAABD0/D7gCdYh1_W4/s400/DSC_0204_2.JPG
Cảm ơn bạn banglangtim tim nhiều nhiều
Xóa"Đọc không hiểu bà chủ nói chi thiệt mà"
Trả lờiXóavầng, thì là Mụ khìn ý hay viết liên thiên những rối rắm lộn xộn trong đầu.Mụ ..nhảm mà .Bác dùng từ kia nghe ..Mụ...thấy sợ sợ .Nói thật mà bác ơi ! Đăng về chia sẻ với mọi người,chớ..nhiều bài dài dài rinh dìa bày đó , mụ chả hiểu mấy đâu ạ, may được một đoạn :)
Nhân dịp lễ Valentine, CT sang chúc bác bu (đã và) sẽ luôn luôn được bác Bu gái chăm sóc, kèm cặp hết lòng, thì thoảng lại ra tay nghĩa hiệp, trung nghĩa cứu giá ạ. Hihi
Trả lờiXóa(Đùa vui chút 2 bác Bu đừng giận CT nhé! Ngày này CT hay thích chọc cho mọi người cười vì cười trong ngày này hình như đáng iu hơn ạ :)))
Đọc bài anh Bulukhin và bài của anh Nano, thấy 2 anh cách dí dỏm giống nhau ghê. cứ hài hài duyên duyên vô cùng. Em thích cách kể chuyện vui vui vậy lắm, đọc thấy rất gần gũi.
Trả lờiXóaMà lâu quá rồi, tết cũng qua cả chục ngày rồi, sao có mỗi bài " Phỏng vấn Đường Tăng " hoài vậy anh ?
Em sang thăm anh chút rồi về. Năm mới, mong gia đình mình luôn đầm ấm, vui vẻ thiệt nhiều anh nhé.
Huhuhu anh đang bịnh, bác sĩ không cho ngồi vào máy
XóaBác Bu đúng là có con mắt nhìn người, đã chọn được một người vợ thông minh, thẳng thắn, ít lời, dịu dàng và cực kỳ uy tín. hì hì... chẳng phải vô cớ mà em nói vậy đâu.
Trả lờiXóaMột là, bác Thu Hà chỉ nói nhân chứng vật chứng đầy đủ. Từ nay cấm có ôn lại thơ cũ nữa. Vậy không ít lời là gì? Gặp phải cô vợ khác có mà tua đi tua lại suốt 16 năm cho điếc tai luôn.
Hai là, nói có sách, mách có chứng. Đố mà chối tội nhá. Vậy không thông minh là gì?
Ba là, đi thẳng vào vấn đề. Ừm đại bác là không có bắn trượt được. He he... Vậy không thẳng thắn là gì?
Bốn là, tuy đang tức cành hông khi có trong tay cả nhân chứng, vật chứng đầy đủ thế mà không "thượng cẳng chân, hạ cẳng tay" với bác Bu. Chỉ rõ ràng tuyên bố với bác Bu một câu: Từ nay không được lỡ làng hay làng lỡ gì nữa. Chấm hết. Đấy, quả là quá đỗi dịu dàng và ngọt ngào
Năm là, bác Thu Hà nói đến chuyện ấy đúng một lần duy nhất từ 16 năm trước. Không hề nhắc lại một lần nào nữa. Trên đời này đâu phải ai cũng uy tín, biết giữ lời như bác ấy đâu. Nhất là một chuyện "động trời" như thế.
Đúng là người phụ nữ dịu dàng, thẳng thắn, thông minh và kiệm lời lại vô cùng uy tín. Chúc mừng bác Bu.
Yên Vũ quả là chí lý
Trả lờiXóaBịnh hết rồi phải ko bác Bu? Xuất hành đi thôi, bạn bè đang đợi bài mới của anh mừ! Hay bận chém gió bên face rùi?
Trả lờiXóaĐang chuẩn bị khăn gói xuất hành sang ngã rẽ nhà Giaolang đây
XóaTrông thấy hai bác bình yên, êm ấm quá.
Trả lờiXóaBác Bu vô VT lại không khỏe bằng ở ĐH, nên anh em blooger cũng bị thiệt thòi lây.
Kính chúc hai bác mạnh khỏe, vui vẻ mọi điều a.
Tuổi tác càng cao sức khỏe càng giảm sút mà TORO NPK
Trả lờiXóaLâu lắm không thấy có bài mới.