Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2009

NƠI CỬA PHẬT CÓ HỐI LỘ ??

 

                                                       Cầu Nhật Lệ

 

                                                  Tượng Phật ở Bà Nà

 

 

Mới đây trên chuyến tàu Nam Bắc, Buluk ngồi cùng toa với 5 bạn trẻ. Hình như các bạn sinh viên Sài Gòn về nghỉ hè ở miền Trung. Các bạn ấy vui vẻ, tán đủ mọi thứ chuyện trên đời, cuối cùng đề cập tới quốc nạn hối lộ tham nhũng. Một chàng trai nói như kết luận cuộc chuyện trò: “Ôi dào, đoàn Đường Tăng đi thỉnh kinh Phật, đến chùa Lôi Âm còn phải hối lộ nữa là vào cửa quan bây giờ”. Buluk chợt nhớ cách nay 8 năm đã từng viết bài “Hầu chuyện ông Đàm Ninh” (đăng tạp chí Nhật Lệ và báo Văn Nghệ ) cũng đề cập đến về vấn đề này. Nay xin post lên với tựa đề mới để các bạn đọc giải trí.

Báo QB số 90 ra ngày 27.7.2001 ở mục “sinh hoạt tư tưởng” có bài “Xem phim Lã Bất Vi  nghỉ về cuộc chiến chống tham nhũng tiêu cực” của ông Tổng biên tập Đàm Ninh. Bài báo chỉ có 74 dòng tổng cộng chưa đầy 700 từ nhưng đề cập đến nhiều vấn đề đáng được quan tâm. Theo ông Đàm Ninh thì “Trong lịch sử văn học thế giới nhân vật đầu tiên có hành vi đòi hối lộ có lẽ là đức Phật Di Lặc trong tác phẩm Tây Du ký của Trung Quốc”. Hoặc “Có thể nói, Lã Bất Vi là nhân vật điển hình về nghệ thuật sai khiến đồng tiền”. Cuối bài báo, tác giả cảnh tỉnh mọi người : “Muốn phòng và chống tham nhũng tiêu cực có kết quả, thì trước hết mọi người phải luôn đề cao cảnh giác với chính mình , để  kiên quyết loại trừ tư tưởng Lã Bất Vi ra khỏi mọi ý nghĩ đang hình thành và vương vấn trong mọi ngõ ngách tâm hồn chúng ta”.

     Để thảo luận cho thấu đáo những vấn đề có liên quan đến cửa Phật, lịch sử Trung Quốc và hiện tượng tham nhũng tiêu cực trong xã hội ta đang sống, cần có những nhà nghiên cứu với nhiều thời gian và giấy mực, ở đây chúng tôi chỉ nêu ra một vài thiển nghỉ  sau:

1- Thực ra, bộ phim truyền hình của đạo diễn Chu Hiểu Văn có tựa đề “Những anh hùng thời loạn”, trong đó Lã Bất Vi là nhân vật chính, chứ không phải phim “Lã Bất Vi”. Họ Lã không phải là bậc thầy sai khiến đồng tiền, mà đúng hơn là một thứ “siêu thầy” trong việc dùng đồng tiền để sai khiến và khuynh đảo xã hội. Tuy nhiên để “Kiên quyết loại trừ tư tưởng Lã Bất Vi ra khỏi mọi ý nghỉ đang hình thành và vương vấn trong mọi ngõ ngách tâm hồn chúng ta” thì phải xem xét tư tưởng chính thống của họ Lã và hành vi dùng đồng tiền để “sai khiến xã hội” của y. Hành vi mới chỉ là cách ứng xử biểu hiện ra ngoài của một người trong một hoàn cảnh cụ thể nhất định. Còn tư tưởng , nói một cách tổng quát, là quan điểm và ý nghỉ chung của của con người  đối với hiện tực khách quan và đối với xã hội. Về hành vi của anh nhà buôn họ Lã đã quá rõ. Thành Hàm Đan đưa nàng Vân Khương ra bán đấu giá, thừa tướng nước Triệu trả 60, rồi tăng lên 61 tiền, thì họ Lã ném ra 100 tiền. Bình Nguyên quân nước Triệu đặt giá viên ngọc Dạ Minh Châu 600 tiền, tưởng chắc thắng, không ngờ họ Lã chơi luôn 1000 tiền, dẫu y biết mười mươi đấy là viên ngọc giả. Nhưng tư tưởng Lã Bất Vi thì phức tạp hơn nhiều, và hậu thế cũng cần gạn đục khơi trong để loại trừ và chấp nhận. Nỗi khát khao của họ Lã là vượt lên khỏi thân phận một gian thương (dẫu có ngồi trên cả đống vàng vẫn bị người đời khinh rẻ) và bằng mọi giá phải lấy cả thiên hạ. Y đã nói ra miệng với tên thuộc hạ Tư Mã Khuông: “Cái ta mất đi là tiền và vàng nhưng cái ta lấy được là uy tín và sự tôn gnhiêm”. Bằng cách đổi chác đó, cùng với mọi hành vi có khi là tàn ác, Lã Bất Vi đã thực hiện được ý đồ đưa Doanh Trung Chính (mà họ Lã cho là con trai mình) lên ngôi Hoàng Đế nước Tần. Và lịch sử Trung Hoa phải ghi nhận mặt tích cực của triều đại này là: Chấm dứt được cục diện cát cứ lâu dài của các chư hầu thời Xuân Thu Chiến Quốc, thiết lập nhà nước phong kiến pháp quyền đa sắc tộc đầu tiên ở Trung Quốc, có ảnh hưởng sâu sắc tới các triều đại sau này. Nhà nước trung ương thống nhất hệ thống đo lường, hệ thống chữ viết. Giao thông thương nghiệp theo đó cũng phát triển. Ngoài ra, nói đến tư tưởng Lã Bất Vi thì không thể không nói đến bộ sách “Lã Thị Xuân Thu”do ông chỉ đạo 3000 môn khách viết, và đích thân ông làm tổng biên tập. Lã Thị Xuân Thu là một hợp thành của “Bát lãm”, “Lục luận”, và “Thập nhị kỷ” cộng lại hơn 20 vạn chữ, chứa đủ mọi việc của trời đất vạn vật cổ kim. Hơn 2000 năm qua, rất nhiều học giả đã không ngừng tìm hiểu, đánh giá về Lã Thị Xuân Thu. Riêng hai ông Phùng Hữu Lan và Nhâm Kế Dũ (TQ) đã nhất trí tôn vinh nó là “sự mở đầu của lịch sử triết học Tần Hán”, “Đã khởi phát tư trào Đạo gia khoảng giao thời Tần Hán, thúc đẩy sự phát triển của triết học duy vật Hán sơ” (1). Giáo sư Phan Văn Các (VN) nhận định: “Sách họ Lã có một nội hàm tư tưởng rộng lớn, quả là một trước tác cực kỳ quan trọng để nghiên cứu lịch sử và triết học tiên Tần…xét về văn học, văn chương có thể nói là lưu loát, cô đọng, gọt dũa luận chứng rõ ràng, đáng gọi là điển Phạm (2).

2- Cứ tạm cho là đức Phật Di Lặc đã đòi thấy trò Đường Tăng nộp hối lộ thì ngài chưa phải là nhân vật đầu tiên của văn học thế giới làm cái việc tiêu cực ấy. Ngay từ đầu thời Tây Chu (1066 TCN, trước lúc thầy trò Đường Tăng đi Thiên Trúc lấy kinh khoảng 1800 năm) thì Kinh Thi – được xem là thi phẩm đầu tiên của nhân loại, đã nói lên cái quốc nạn hối lộ của xã hội Trung Hoa. Thơ Đường Phong có hai câu:

Thử nghi vô tội, nhữ phản thu chi.

Bỉ nghi hữu tội, nhữ phúc duyệt chi

(kẻ này đáng không tội mày lại bắt hắn

Kẻ kia đáng có tội, mày lại thích hắn) (3)

Có tội mà vẫn được quan trên thích, thì hẳn là có hối lộ rồi. Và muốn có họ tên kẻ đòi hối lộ hẳn hoi, phải kể đến vụ Trụ Vương bắt nhốt Chu Văn Vương vào thời cuối Thương đầu Chu. “Các qúy tộc ở bộ lạc Chu phải đưa nhiều gái đẹp, ngựa tốt và châu báu đến dâng cho Trụ Vương và biếu các đại thần. Trụ Vương thấy gái đẹp và châu báu liền cười tít mắt nói: “Những thứ này đủ để chuộc Cơ Xương” liền thả Chu Văn Vương về (4)            

3- Nhưng đức Phật Di Lặc có đúng là người đòi đưa hối lộ không ? Theo văn bản Tây Du ký của  Ngô Thừa Ân thì sau khi thầy trò Đường Tăng đến chùa Lôi Âm, Phật tổ Như Lai triêu tập đến điện Đại Hùng 3541 vị gồm Bồ Tát, A La Hán, Kim Cương, Yết Đế, Già Lam…để đón tiếp. Sau một số nghi lễ cho đủ thủ tục, Đường Tăng quỳ lạy và độc thoại một thôi dài, với nội dung xin Phật tổ ra ơn ban cho chân kinh sớm mang về nước. Tiếp theo là “A Nan, Ca Diếp dẫn Đường Tăng xem khắp tên các bộ kinh một lượt, đoạn nói với Đường Tăng : Thánh Tăng từ phương Đông tới đây, chắc có chút lễ vật gì biếu chúng tôi chăng? Mau đưa ra đây chúng tôi mới trao kinh cho. Tam Tạng nghe xong nói : Đệ tử là Huyền Trang, vượt đường sác xa xôi, chẳng chuẩn bị được quà cáp gì cả. Hai vị tôn hành giả cười nói: Hà! Hà! tay trắng trao kinh truyền đời người sau đến chết đói mất” (5). Khi Hành Giả (Tề Thiên) khiếu nại sự việc bị đòi lễ vật, Phật Tổ cười nói: “ Nhà ngươi cứ bình tĩnh. Việc hai người (A Nan, Ca Diếp) vòi lễ các ngươi, ta biết cả rồi. Có điều kinh không thể trao cho một cách dễ dàng, không thể lấy không được” (6). Nhưng rồi khi đổi kinh không chữ lấy kinh có chữ, Đường Tăng vẫn bị đòi dâng lễ vật. “Tam Tạng chẳng có lễ vật gì dâng, đành bảo Sa Tăng mang ra chiếc bát tộ vàng (…) A Nan nhận lấy chiếc bát tủm tỉm cười”(7)    

4- Vậy là, hai vị A Nan và Ca Diếp đòi quà biếu, ông Đàm Ninh nhớ nhầm ra đức Phật Di Lặc. Ông Ninh lại viết: “Ngay cả nơi cửa Phật của thời Xuân Thu Chiến Quốc (trước công nguyên) còn thế (tức đòi hối lộ) huống hồ cuộc sống sôi động nơi trần thế”. Về vấn đề này, giáo sư Lương Duy Thứ dã viết: “…Tây du trước hết thể hiện sự bất mãn và phản kháng của tác giả đối với hiện thực đen tối của xã hội  đương thời. …(8). Hoặc: “…Sao Mộc Lang xuống trần bắt gái, nơi cửa Phật thì các đệ tử đòi tiền hối lộ. Đó là hiện thực nơi thiên cung , nơi cửa Phật, cũng là hiện thực dưới tiều Minh…” (9). Giáo sư Lương Duy Thứ khác ông Đàm Ninh ở chổ đưa ra chi tiết các đệ tử của Phật đòi quà cáp để giải thích xã hội nhà Minh, chứ không tách hiện tượng đó ra để khẳng định nơi cửa Phật có hiện tượng đòi hối lộ.

5- Nhưng dẫu sao thì cách tiếp cận trên của giáo sư Lương Duy Thứ cũng chỉ là dựa vào xã hội, lịch sử, tức các yếu tố ngoại tại để giải thích tác phẩm, chứ chưa dùng sự nhất quán trong mối quan hệ nội tại của tác phảm để giải mã nó. Khuynh hướng ngoại tại là cần nhưng chưa đủ để đánh giá một tác phẩm có dung lượng đồ sộ và cơ cấu chặt chẽ như Tây Du ký. Vì xét từ góc độ văn hóa phương đông thì tác phẩm Tây Du ký là một ẩn dụ triết học, một kiểu mật ngữ của tư tưởng. Có thể nói toàn bộ Tây Du ký được xây dựng bằng một loạt hình tượng ký hiệu thấm đẫm triết lý Phật Giáo và Lão Giáo. Tề Thiên sau khi thua trận, bị Lão Quân mang về cung Đâu Suất ném vào lò Bát quái và nổi lửa ninh suốt 49 ngày đêm. Lò này gồm có 8 cung: Càn, Khảm, Cấn, Chấn, Tốn, Ly, Khôn, Đoài. Đại Thánh nhanh chân chạy vào nằm ở cung Tốn, mà trong Bát quái Tốn là gió, nằm vào cửa gió thì hơi nóng không vào được. Bởi vậy khi Lão Quân mở lò ra thì thấy Đại Thánh cười…nhăn răng. Điều này còn ám chỉ Hành Giả dựa vào hơi thở và phép điều thân (tư thế thích hợp khi ngồi thiền), điều tức (hô hấp để hơi thở một vào một ra cho đúng cách), điều tâm (giử cho an định, không bị phóng tán như ngựa khỉ chạy lăng xăng). Đấy chính là ba công đoạn cơ bản của thiền gia hay hành giả. Lửa đốt lò Bát quái không phải lửa bình thường mà là lửa văn và lửa võ. Văn ám chỉ kinh điển, võ ám chỉ phép hành công tọa thiền.  Sâu xa hơn, lửa văn lửa võ ám chỉ việc thực hành thiền định của hành giả, gọi là luyện hỏa hầu (Thiền Lão ngày xưa và thiền Cao Đài ngày nay có bốn giờ công phu là Tý, Ngọ, Mẹo, Dậu, trong đó Tý , Ngọ là để luyện hỏa hầu ). Việc Đường Tăng đổi chiếc bình bát để lấy kinh cũng là ẩn dụ có tính biểu tượng.  Theo truyền thống đạo học, thì đạo pháp không thể truyền thụ dễ dàng (đạo pháp bất khinh truyền) cho nên kẻ học đạo muốn thọ pháp phải đánh đổi. Chiếc bình bát vốn là biểu tượng của nhà tu khất thực (khất sĩ trì bát). Nhưng chiếc bình của Tam Tạng lại bằng vàng, nguyên là của vua Đường tặng cho ngự đệ (em vua) kết nghĩa. Trong tình huống này, nó tượng trưng cho của cải, quyền lực, và danh vọng ở thế gian. Vậy phải lìa bỏ quyền lực và danh vọng đi mới thọ lãnh được đạo giải thoát của đức Phật.  Triết học Phật giáo còn cho rằng vật chất phải được đổi ngang giá, nó luôn luôn biến từ dạng này qua dạng khác và được cấu tạo bởi vi trần (10). Do vậy câu trả lời của A Nan và Ca Diếp với Tam Tạng nên hiểu là: Người ta phải có ăn để sống mà viết kinh, còn với tay trắng lại đòi lấy kinh truyền đời thì người sau đến chết đói mất. Chính Phật Tổ khẳng định lại ý tưởng đó khi ngài nói với Tôn Ngộ Không: “Kinh không thể trao cho một cách dễ dàng , không thể lấy không được”. Chiếc bát nhà Đại Đường trong trường hợp này còn tượng trưng cho vật chất lưu chuyển và được đổi ngang giá.

6- Không phủ nhận tác phẩm văn học là tấm gương phản ánh xã hội mà nó ra đời. Tây Du Ký thể hiện thiên tài Ngô Thừa Ân là đã lồng ghép những vấn đề xã hội trong một loạt hệ thống tín hiệu  dưới dạng mật ngữ và ẩn dụ triết học. Có lẽ vì thế chăng mà triều đại nhà Minh dù có đưa ra chính sách “văn tự ngục” để giam cầm, thậm chí chặt đầu những nhà thơ, nhà văn dám mỉa mai châm biếm chế độ, thì Ngô Thừa Ân và tác phẩm của ông vẫn ngang nhiên tồn tại. Và cũng bởi lẽ đó mà ngày nay ta phải đọc ông cả trong và sau những hàng chữ. Nếu chỉ thiên về cấu trúc luận để định giá tác phẩm, sẽ biến nó thành một thứ không có điểm xuất phát, lơ lững giữa mọi không gian và thời gian. Còn nếu soi rọi Tây Du Ký thuần túy bằng nhãn quan lịch sử và xã hội thì sẽ bất cập với những chi tiết tưởng như là nghịch lý và dẫn đến ngộ nhận. 

******************

(1) & (2) Lời giới thiệu sách Lã Thị Xuân Thu của GS Phan Văn Các. NXB Văn học & và Trung tâm văn hóa ngôn ngữ Đông Tây. Th.ph HCM

(3) Lịch sử triết học Phương Đông (tập 1) của Nguyễn Đăng Thục.NXB Th. Ph. HCM 1991.

(4) Kể chuyện lịch sử TQ 5000 năm (tập 1) của Lâm Hán Đạt & Đào Dư Chương (TQ) NXB VHTT 1998. Cơ Xương cũng là Chu Văn Vương.

(5) Tây Du Ký (TDK) tập X trang 168

(6) TDK tập X trang 172

(7) TDK tập X trang 173

(8) & (9) Để hiểu 8 bộ tiểu thuyết cổ TQ của GS Lương Duy Thứ NXB VHTT 1995

(10)  “Toàn thể vũ trụ được sinh ra từ vi trần” trích bài “Cấu trúc và và thông điệp của kinh Hoa Nghiêm” của Thích Tâm Thiện. NXB Tp HCM 2000. (vi trần được dịch thoát là nguyên tử hoặc nhỏ hơn nguyên tử)                

25 nhận xét:

  1. Bác Bu làm entry nào cũng hoành tráng hết. Nể bác quá xá luôn.

    Trả lờiXóa
  2. "Tây Du Ký thể hiện thiên tài Ngô Thừa Ân là đã lồng ghép những vấn đề xã hội trong một loạt hệ thống tín hiệu dưới dạng mật ngữ và ẩn dụ triết học".

    Ngô Thừa Ân sống ở thời Ngô Thừa Ân. Lúc đó, ý niệm về dân chủ chưa có hoặc nếu có thì cũng manh nha hoặc sơ khai. Còn chúng ta, người của hậu bán thế kỷ 20 và đầu 21 lại xét Ngô Thừa Ân với các ý niệm, quan niệm, quan điểm và kiến thức về dân chủ của thời đại chúng ta. Từ đó chúng ta "phán", chúng ta "kết luận oánh giá" và "rút ra điều này điều nọ" để biện minh hoặc dẫn dụ cho những hiện tượng xã hội ngày nay thì khó mà bền vững, khó mà thuyết phục được.

    Đoạn trên của bác Bu mà Zip dẫn ra có thể nói nó đã nói lên khá nhiều điều, rằng thì chúng ta cứ hãy xem Tây Du Ký dưới ngòi bút Ngô Thừa Ân là như thế, như nó chính là nó. Tức là: "Tây Du Ký thể hiện thiên tài Ngô Thừa Ân là đã lồng ghép những vấn đề xã hội trong một loạt hệ thống tín hiệu dưới dạng mật ngữ và ẩn dụ triết học".

    Trả lờiXóa
  3. Đọc entry này của bác Bu, thật là thích. Bác Bu đọc nhiều và hệ thống hoá những kiến thức bác Bu đã có vào một bài viết ngắn nhưng rất có sức nặng.

    Xét về mặt nào đó, nói như ngôn ngữ hiện nay, bài viết của bác Bu mang tính phản biện thật sắc sảo.

    Trả lờiXóa
  4. Ở đâu mà quyền lực chính quyền hoặc quyền lực của một hệ thống/ hệ tư tưởng áp đảo hoặc đè bẹp quyền lực dân sự và các quyền tự do con người cơ bản nhất, ở đó có tham nhũng. Thời nào cũng vậy, trước Ngô Thừa Ân hay sau Obama, Bin Laden, trong Phật giáo, trong Hồi giáo, trong Kitô giáo hay bất cứ giáo nào cũng thế. Zip nghĩ như thế.

    Trả lờiXóa
  5. Hehe, triết học hay tư tưởng gì đó của Trung Hoa thì tôi không dám bàn tới, nhưng tôi có thời gian khá dài sống chung với những người Hoa, tôi chỉ thấy rằng họ có một suy nghĩ rất đơn giản nhưng cũng rất rạch ròi, trần sao thì trời vậy, nghĩa là ở trần thế xảy ra chuyện gì thì trên tiên giới cũng... y thế, mà chuyện muốn cho việc làm ăn hanh thông thì hối lộ nhiều ít đối với họ cũng là... đương nhiên, họ dùng chữ "nhẩm xà", có nghĩa là "uống nước trà" để chỉ chuyện hối lộ. Có lẽ việc này bắt nguồn từ lịch sử đất nước họ, người Hoa giỏi buôn bán (từ cây kim cho đến chiếc... phi thuyền), mà quan lại ngày xưa (và cả ngày nay, báo chí đã chứng minh thế, vòi vĩnh dữ lắm) nên việc hối lộ đã "ăn vào máu" họ rồi chăng?
    Ngay cả việc thờ cúng của họ cũng thế, đối với thần thánh, hay người thân đã khuất cứ đốt cho nhiều vàng bạc tiền của vào, tất cả sẽ xong hết khi tiền đầy túi...

    Trả lờiXóa
  6. :)) Anh Hiệp đúng là bao giờ cũng dung dị và nhẹ nhàng. Anh Hiệp chẳng cần phải cao xa diệu vợi, cứ lấy đời thường ra mà nghiệm. Thảo nào ảnh của anh Hiệp cũng như anh Hiệp vậy: Nhẹ nhàng, giản dị, đời thường và lại Đẹp.

    Trả lờiXóa
  7. Zip nói về nhiếp ảnh gia PNH rất chính xác.

    Trả lờiXóa
  8. Bác Bu ơi, bác Bu mà gọi anh Hiệp là nhiếp ảnh gia coi chừng anh Hiệp lại "cự" bác Bu đoá! Anh Hiệp không thích làm "nhiếp ảnh gia" thì phải. Anh Hiệp thích được xem là "nhiếp ảnh... nhà" :))))

    Trả lờiXóa
  9. @zipposgvn, tôi thich bác Bu bởi bác là "người của sách vở", đọc nhiều, hiểu rộng, uyên thâm mà nhân ái, còn tôi thì thích nhìn thẳng vào cuộc sống, phân tích, nhận xét... và rút ra được từ đấy nhiều điều thú vị, và điều này có lẽ cũng ảnh hưởng đến ảnh chụp của tôi chăng?
    Cám ơn bạn Zip rất nhiều.

    Trả lờiXóa
  10. @ngochieppham: :)) Anh Hiệp thiệt tình... :D

    Trả lờiXóa
  11. @Bác Bu, bạn Zip, hehe, tôi có một người quen mở một tiệm chụp hình, áo cưới hoành tráng ở đường Trần Hưng Đạo, bạn làm ăn phát đạt, bộ máy ảnh bạn xài trị giá cả chục ngàn đô Mỹ, một hôm bạn nhắn tôi ngày đó giờ đó bật đài truyền hình Bình Dương lên xem, thì ra có một chương trình giới thiệu về bạn, một điều trên TV nói nhiếp ảnh gia, hai điều nhiếp ảnh gia. Thực tế bạn chỉ biết chụp sao cho rõ ràng mặt mũi và... ăn tiền, còn những kỹ thuật về nhiếp ảnh thì... chẳng biết. Hỏi ra thì để thực hiện cái chương trình ấy bạn tốn cả mấy chục triệu...
    Thế đấy.

    Trả lờiXóa
  12. Cái ông đó là "nhíp ảnh da", "chị giá chục chịu" đó! :))))

    Trả lờiXóa
  13. @Zippo: Bạn nhận xét về hai đại huynh quá đúng, các bác ấy càng giỏi lại càng khiêm nhường chả thích lời khen đâu.

    Vấn đề bác Bu đưa ra em không hiểu biết mấy nên chẳng dám có ý kiến, sang đọc rồi lại đi dzìa thôi! :D

    Trả lờiXóa
  14. @zipposgvn, bạn zip quá "nhạy cảm", thường thì "nịnh" hay "bợ" là để "đạt được một mục đích gì đấy", cho nên người ta chỉ nịnh và bợ những anh nhà giàu, quyền cao chức trọng thôi, tôi với bác Bu hay như zip chẳng ai thèm nịnh và bợ gì đâu. Như tôi nói bác Bu ở trên là theo tôi "thấy thế", chẳng sợ ai nói mình nịnh bác ấy.
    Zip biết đấy bạn thuthuy là một người quen thân trong Friend list của bác Bu cũng như của tôi (như bạn vậy), rất hiền lành, thật thà nữa, cho nên bạn nói tôi biết chắc không hề có ý gì đâu...
    Zip coi rất mạnh mẽ, mà cũng rất... yếu bóng vía, cuối tuần rồi chúc bạn khỏe.

    Trả lờiXóa
  15. Như anh Hiệp nói: Thường thì người ta "nịnh" hay "bợ" là để "đạt được một mục đích gì đấy". Chúng ta có thể nhận ra ai đó đến thăm "nhà" ta là nhằm mục đích gì. Trên blog chỉ có sự chia sẻ, trao đổi, ghi nhận lẫn nhau. Nhưng có một số blogger ngoài đời giàu có, nổi tiếng, tài hoa hơn người hoặc xinh đẹp hơn người đã nghĩ rằng Zippo chăm chăm sang nhà họ đọc chỉ vì thấy họ giàu, họ nổi tiếng, họ xinh đẹp.

    Zip nghèo sặt máu, lại thất nghiệp, sức khoẻ ngày càng kém, một cái nhà để ở cũng không có, phải ở nhờ ở đậu. Sức khoẻ của Zip ngày càng xấu, Zippo có chứng bị tắc đường thở, ngồi lâu một chút thì bị mất thở, đã nhiều lần ngất trên bàn phím. Nhưng khi Zip đã add nick thì Zip luôn xem đó là anh mình, chị mình, bạn bè mình, em mình, cho nên Zip luôn cố đi thăm anh chị bạn bè. Ở ai Zip cũng nhìn ra cái hay, cái đẹp, cái tốt, cái nét riêng rất đáng ghi nhận. Vậy mà lại bị hiểu lầm hoặc bị oánh giá như thế thì anh Hiệp nghĩ xem có NHỤC không?

    Vấn đề không phải là nhạy cảm, mà là Lòng Tự Trọng anh Hiệp ạ.

    Vấn đề cũng không phải là yếu bóng vía mà là vì quá yếu so với tất thảy, vì thấp cổ bé miệng nên luôn phải biết phòng hờ để tự bảo vệ.

    Trong quá khứ, không ít người đập Zippo thẳng cánh, khởi đầu chỉ bằng một nụ cười mỏng tang, một câu vô thưởng vô phạt!


    Đoạn comment rất dài ở ngay phía trên của Zip, Zip đã tự xoá rồi anh Hiệp à. Zip tự xoá và thay vào đó bằng dấu hiệu của một nụ cười bằng dấu :) rồi đấy thôi!

    Nhẫn!

    Trả lờiXóa
  16. @zipposgvn, hihi, cuộc sống là như thế, nên "cởi" chứ không nên "buộc", tìm đến chốn này, với những người bạn là để nhẹ lòng mà.

    Trả lờiXóa
  17. "Chấm dứt được cục diện cát cứ lâu dài của các chư hầu tời Xuân Thu Chiến Quốc"
    Bác Bu chữa lại lỗi đánh máy chỗ này, xong xóa comment này giùm nhé!

    Trả lờiXóa
  18. Về chi tiết A Nan và Ca Diếp "đòi hối mại" trong Tây Du ký. Thiển ý tôi hiểu Ngô Thừa Ân tiên sinh muốn nói rằng: Muốn đạt được Đạo của Phật, cần phải bỏ công sức tu tập; Không phải chỉ cần tụng kinh Phật thuộc lòng mà lỉnh hội được Phật pháp.
    Cũng bởi vậy mà sau này Phật giáo chia thành 3 nhánh tu tập, trong đó có nhánh Mật tông chuyên về hình thức, là cái vỏ của Phật giáo. Chuyện này để bàn vào lúc khác và tại 1 entry khác thì phải cách hơn.

    Trả lờiXóa
  19. Bạn Yên Sơn
    * Rất cảm ơn bạn đã đọc kỹ và phát hiện ra sự sai sót của Bu khi đánh máy. Bu đã đọc và chữa lại, xin phép không bỏ comment của bạn để thỉnh thoảng Bu đọc lại mà tự răn mình phải thận trọng từng cái dấu phẩy, dấu chấm.
    * Mgười đời cứ cho là đạo nào cũng là mê tín dị đoan. Họ đâu biết Ngài Thích Ca chống sùng bái cá nhân và có tư duy vô cùng biện chứng. Ông biết đoàn Đường Tăng phải để lại cái bát bằng ngọc của nhà đại Đường, và nói thẳng thừng: Kinh không thể lấy không được. Rõ ràng vật chất không tự nó sinh ra mà nó chuyển từ dạng này sang dạng khác. Đấy là sự bảo toàn vật chất, bảo toàn năng lượng của duy vật biện chứng. Mọi vật muốn có được phải đổi ngang giá. Từ bỏ cái bát của vua đại Đường còn là biểu tượng giả từ quyền lực. Người tu hành không đượcc phép dùng quyền lực bất cứ với ai.

    Trả lờiXóa
  20. Nơi nào xuất phát từ suy nghĩ của con người chắc chắn là nơi ấy có hối lộ rồi. Và, cửa càng rộng, càng cao thì càng (buộc) nhận hối lộ càng nhiều.
    Mấy hôm nay báo chí đưa tin về vụ án tham nhũng ở dự án Ðại lộ Ðông Tây, một vụ án mà phía Nhật làm rất căng thẳng thì ông HNS mới bị bắt (thế thân). Hãy nghe ông Sĩ nói: "Họ đưa tiền thì tôi nhận". Tòa sau khi xem xét, cho rằng ông ấy có công nhiều hơn có tội nên tuyên ba năm tù.
    Một nền luật pháp lấy "công" để bù cho "tội" nhưng vẫn luôn muốn vươn đến một chủ nghĩa hoàn hảo nhất trong xã hội loài người!
    Các chủ thuyết về tôn giáo và về xã hội đều hướng đến một xã hội công bằng, bình đẳng, bác ái, nhưng những con người cụ thể thì khó có thể vươn tới được!

    Trả lờiXóa
  21. * Bạn anhkin01
    Về vụ xử ông HNS Bauxite Việt Nam có đoạn nói:


    "Đằng sau ông Huỳnh Ngọc Sĩ là ai? Nói như nhà văn Phạm Viết Đào, “chắc chắn một em học sinh lớp 1 của chúng ta cũng hiểu rằng: một mình ông Huỳnh Ngọc Sĩ làm sao nuốt trôi?” Phải chăng, đúng là công lý mới dừng ở mức “trung tôn”, chứ chưa “thượng tôn”, chừng nào cái bộ máy ăn hối lộ đằng sau ông Huỳnh Ngọc Sĩ chưa sụp đổ! Ngày nào chưa truy tố ông Huỳnh Ngọc Sĩ về tội nhận hối lộ, thì ngày ấy trong con mắt của người dân, tòa án chẳng qua chỉ đóng vai công cụ để che chắn cho cái gọi là “nhóm lợi ích” vốn đang nảy sinh ngày một nhiều và làm giảm sút thậm tệ lòng tin của dân chúng đối với Nhà nước".

    Trả lờiXóa
  22. Bác Bu quả là thâm hậu. Việc Anan, Ca diếp đòi đổi lấy bát vàng mang tính biểu tượng, ẩn dụ chứ không phải là hành vi đòi hối lộ kiểu quan chức VN tk21. Bác đã phân tích rất hay.
    Hay việc trao kinh không có chữ, phải chăng kinh cao nhất là kinh vô tự mà thầy trò Đường Tăng khi đó chưa đủ trình độ để ngộ được, đành phải đòi kinh có chữ.

    Trả lờiXóa
  23. Zip này, Zip có NHỤC ...nhầm chổ không vậy? Em tưởng nhục là khi mình làm chuyện gì sai trái, xấu xa? Zip đã làm chuyện gì sai trái xấu xa? Hay là em hiểu sai... nếu vậy nhờ Zip định nghĩa lại chữ NHỤC dùm em nhé.

    Trả lờiXóa
  24. Em thì mê Tây Du ký từ khi biết đọc chữ và bị la hoài vì cái tội ôm mấy cuốn truyên chữ dày cui đọc bỏ cả ăn cả học, sau này em cũng thích coi nhân vật Lã Bất Di thời Tần quốc Nói chung em thấy những ẩn ý trong Tây Du Ký đã hay, Lã Bất Di đầy mưu mô bất chính mà entry này cùng những comment cũng quá xá hay luôn.

    Trả lờiXóa