Thứ Ba, 14 tháng 9, 2010

MAY RA CÓ CHÚA TRỜI BIẾT ĐƯỢC...

Bạn Gió sang nhà chơi không có gì đọc tưởng là Bu ...lubu việc này  việc nọ nhiều lắm. Thực ra chẳng có gì nhiều, chỉ mãi mê ngồi trên cỏ ngắm hoa súng nở và nhìn cá vàng bơi trong bể non bộ. Nhưng thấy bạn không có gì đọc cũng áy náy bèn post lên đây comment  của Bu ở blog TTM. Bạn TTM dẫn ra câu nói của GS Ngô Bảo Châu cho bạn bè bình luận...

  

  

Ngô Bảo Châu

“Văn hóa mình là hay suy diễn quá nhiều tới những gì diễn ra trong đầu người ta trong khi, đáng lẽ nên nhìn xem những việc cụ thể xẩy ra như thế nào”

1- Không rõ câu này là văn bản của GS Ngô Bảo Châu hay chỉ là khẩu ngữ của ông được một nhà báo nào đó ghi lại.  Người ghi rất có thể không diễn đạt hết tinh thần câu nói, làm người bình dễ bị sa vào “suy diễn quá nhiều.....”

2-Tinh thần câu trên là phê phán lối suy diễn thái quá mà ít quan tâm đến hành động cụ thể . Sự thái quá ấy - theo GS - đã trở thành một nét “văn hóa mình”, tức văn hóa người Việt.  Thực ra, trong các công trình nghiên cứu về Văn hóa của các học giả tiếng tăm như Cao Xuân Huy,  Vũ Ngọc Phan, Phan Ngọc, Trần Ngọc Thêm...không thấy nói đến bản sắc văn hóa Việt có yếu tố  suy diễn thái quá những ý nghĩ trong đầu người khác. Hay là do  do GS Châu căn cứ vào một vài biểu hiện có tính suy diễn thái quá ở các cấp lãnh đạo địa phương, trung ương...để nâng lên thành một nét văn hóa dân tộc?  Như vậy sẽ oan cho người Việt lắm, vì một thể chế độc đảng thì tư duy của các nhà lãnh đạo không phải bao giờ cũng trùng khít với tư duy số đông. Có vô số sự kiện để chứng minh điều đó.  Trong Cải cách ruộng đất (CCRĐ) ở miền bắc, người ta ấn định sẵn tỉ lệ địa chủ cho mỗi làng, xã, và suy diễn ra tội trạng của họ để đưa ra xét xử, đấu tố, rất nhiều người đã bị bắn, nhiều gia đinh tan nát.  Người Việt giàu lòng nhân ái, không vì người cày có ruộng mà suy diễn kiểu đó. Hậu quả của CCRĐ làm biến thể nền đạo đức  truyền thống của người Việt miền bắc đã hình thành nên từ hàng ngàn năm trước. Thế nhưng, người Việt cũng có lắm thói hư tật xấu. Sinh thời, GS Trần Quốc vượng và GS Cao Xuân Hạo có ý định ra  sách “Thói hư tật xấu của người Việt Nam” (như kiểu nhà văn Bá Dương bên Đài Loan viết sách “Người Trung Quốc xấu xí” nổi tiếng khắp hoàn cầu).  Mới có ý định thôi thì hai cụ lần lượt thành người thiên cổ, ông Vương Trí Nhàn tiếp tục sự nghiệp.  Đây là vấn đề nhạy cảm nên ông Nhàn không tự mình nói ra thói hư tật xấu của người Việt mà trích dẫn các nhà văn hóa lừng danh  đã sống giữa thế kỷ 19 và trong thế kỷ 20. (Ai muốn tham khảo xin mời vô “chungta.com” hoặc “Vietbao.vn” ) theo đó thì dân Việt ta giỏi bắt chước, kém phát minh, kiêu ngạo...Vậy thì, nếu các nhà chăn dân có lúc nào đó, ở chỗ nào đó, tỏ ra kiêu ngạo, âu cũng là thể hiện bản tính dân tộc chăng ??? Ông Trần Quang  Cơ thứ trưởng Bộ Ngoại giao, trong “Hồi ức và suy nghĩ” (HƯVSN) có dẫn ra một sự kiện chứng minh được cho kết luận trên. Ở trang 4 HƯVSN ông Cơ viết: “năm 1977 chính quyền Carter thực sự muốn bình thường hóa quan hệ với Việt Nam. Ngoại trưởng Mỹ C. Vance, ngày 10.1.77 tuyên bố : “Việc tiến tới bình thường hóa quan hệ Mỹ - Việt Nam phù hợp với lợi ich hai nước”. Tuy nhiên, người chiến thắng - Việt Nam, muốn kẻ thua cuộc - Mỹ phải đền bù ngay 3,2 tỷ đô la thì mới đồng ý đặt quan hệ bình thường hóa. Quốc hội Mỹ không chấp nhận điều kiện này của Việt nam với lý do họ giúp chính quyền ông Thiệu chứ không tuyên chiến với  chính quyền bắc Việt nên không có lý do chi tiền. Kết cục Mỹ bắt tay với Trung Quốc gây vô vàn khó khăn cho Việt Nam trong suốt 18 năm. Tâm trạng thứ trưởng Trần Quang Cơ trước sự kiện đó là “Tôi thực sự đau xót vì ta đã bỏ lỡ cơ hội cũng cố thế đứng của Việt Nam trong hòa bình để tập trung phát triển đất nước sau bao năm chiến tranh...”  (trang 6, HƯVSN).  Mãi đến ngày 11.7.1995 tổng thống Mỹ Bill clinton mới  tuyên bố lập quan hệ bình thường với Việt Nam, tạo ra một cục diện mới cho việc phát triển đất nước.

3- Người Việt ta có chịu khó “nhìn xem những việc cụ thể xẩy ra như thế nào” không ? Trả lời ngay rằng có. Bằng chứng là tháng 10 năm 1979 nhà xuất bản Sự Thật  cho ấn hành cuốn sách “Sự thật về quan hệ Việt Nam  - Trung Quốc trong 30 năm qua” trong đó nêu lên một cách hệ thống và chi tiết dã tâm của các nhà lãnh đạo Bắc Kinh đối với Việt Nam. Trung Quốc giúp Việt Nam đánh Pháp, đánh Mỹ cốt để làm yếu cả hai phe lâm chiến và tạo ra một khu đệm an toàn ở phía nam đất nước họ.  Họ chủ trương chia cắt lâu dài Việt Nam, không muốn Việt Nam lọt vào tay Mỹ, song cũng không không muốn Việt Nam thống nhất và hùng mạnh. Để thực hiện ý đồ đó họ thỏa thuận với Pháp và bắt tay với Mỹ...Có điều kì lạ là dân Việt Nam hoàn toàn không biết chuyện này, mà chỉ sau khi Trung Quốc tiến hành chiến tranh sư phạm, “dạy” Việt Nam bài học ở biên giới phía Bắc thì nhà xuất bản Sự Thật mới cho ra quyển sách này.  Từ 1979 đến 2010 vị chi là 31 năm không thấy nhà Xuất bản Sự Thật nói thêm gì nữa  mà chỉ thấy lãnh đạo hai nước gọi nhau đồng chí, ôm hôn nhau thắm thiết và ngâm ngợi 16 chữ vàng của chủ tịch Giang Trạch Dân tặng nhân dân Việt Nam năm 1992 “Láng giềng hữu nghị, phát triển lâu dài, hợp tác toàn diện, hướng tới tương lai”. Trong khi đó bất cứ một trang mạng cá nhân nào cũng vạch trần hành động Trung Quốc chiếm đảo Hoàng Sa, lấn dần quần đảo Trường Sa, bắt bớ ngư dân Việt Nam đánh cá trên vùng biển của đất nước họ. Anh chị nào biểu tình chống Trung Quốc hoặc viết blog phản đối Trung Quốc sẽ được nhà cầm quyền mời về nhà lao thăm hỏi.  Đến đây thì GS Ngô Bảo Châu có lẽ cũng không giải nổi cái bổ đề “Sự thật về quan hệ Việt Nam -Trung Quốc trong 31 năm qua” (1979-2010). Mà chắc không có người dân đen Việt Nam nào nói cho rốt ráo được, may ra chỉ có chúa Trời với nhiều phép lạ. hehehe....

26 nhận xét:

  1. Bác viết hay quá.Chúa ở đâu thì chẳng ai biết.Coi như bó tay.

    Trả lờiXóa
  2. Đúng là chỉ có Chúa trời mới hiểu mọi chuyện, còn chúng ta cứ thế mà sống thôi........

    Trả lờiXóa
  3. Bác Bu chỉ mượn lời của GS Ngô Bảo Châu nhằm chứng mình nhiều cái sai lầm không bởi "nét văn hóa" của Người Việt Nam mà bởi cái đầu thiển cận , cực đoan , (còn từ nữa G ko dám nói) của những người làm nhớn thôi ...
    Trong khoa học người ta có thể sai lầm trong khi nghiên cứu bởi chặng đường sống và thay đổi của một phát minh khoa học còn dài nhưng đối với vận mệnh đất nước thì chỉ cần chậm trong một quyết định chỉ cần sai lầm trong một suy nghĩ của người chăn dân thì nó lại là một nguy cơ.... không thể đổ lỗi rằng" đó là nét văn hòa hay tính xấu của người Việt" phải ko anh Bu ..

    Cứ hỏi Chúa đi ...rồi không biết ta có biết thêm gì không ..anh Bu ạ !

    Trả lờiXóa
  4. Cảm ơn bạn đã đọc, vì là còm ở trang bạn nên chưa nói được nhiều hơn...

    Trả lờiXóa
  5. Chúa inh muôn loài nhưng vụ này chắc chúa bó tay hihihi..

    Trả lờiXóa
  6. Bu đang hỏi đây ngài đang cảm cúm di đông Bu lại hết pin huhuhuhu.

    Trả lờiXóa
  7. Hỏi Chúa thì Chúa cũng trả lời: "Pó tay" thui anh Bu ơi!

    Trả lờiXóa
  8. Để rồi Bu thử hỏi xem sao

    Trả lờiXóa
  9. Có những cái hỏi chỉ để mà hỏi, nhưng ai cũng đã có câu trả lời cho riêng mình...

    Trả lờiXóa
  10. “Văn hóa mình là hay suy diễn quá nhiều tới những gì diễn ra trong đầu người ta trong khi, đáng lẽ nên nhìn xem những việc cụ thể xẩy ra như thế nào”

    Trả lờiXóa
  11. Từ lời nói của GS Ngô Bảo Châu, đến tập ghi chép của anh nhà báo, đến bài viết đăng lên báo,...đến khi chúng ta đọc được ở đây. Cái ý tứ, câu văn gốc có thể đã sai lệch đi rồi ! Tuy nhiên, với câu nói:
    “Văn hóa mình là hay suy diễn quá nhiều tới những gì diễn ra trong đầu người ta trong khi, đáng lẽ nên nhìn xem những việc cụ thể xẩy ra như thế nào”

    Nếu câu này được phát biểu:
    “Ở mình, nhiều người hay suy diễn quá nhiều tới những gì diễn ra trong đầu người ta trong khi, đáng lẽ nên nhìn xem những việc cụ thể xẩy ra như thế nào”
    thì không có gì để bàn.

    Ngặt nỗi, ở đây, có cụm từ "văn hóa mình"
    Từ "văn hóa" hiện bị lạm dụng quá nhiều. Có khi người ta dùng sai ý, có khi để khẩu văn.
    "Làng văn hóa", "khu phố văn hóa", "văn hóa rượu", "văn hóa vỉa hè",...đọc lên nghe nó tối ý, khẩu khan,...nhưng người ta vẫn thích dùng !
    Nên cân nhắc kỹ khi gán từ "văn hóa" với những từ hoặc cụm từ khác !

    Còn vì sao, người ta hay dùng từ "văn hóa" gán với những từ hoặc cụm từ khác, sẽ bàn thêm nếu bác Bu cho phép :) !

    Trả lờiXóa
  12. Từ ý của GS Châu, bác Bu bình gắn với những chuyện "tày đình"... Em cũng đang suy diễn xem trong đầu bác nghĩ gì khi viết cái ẻn này đây... Ha ha, kính chúc bác vui vẻ, viết hay.

    Trả lờiXóa
  13. Cuộc chơi này bình đẳng không cần chi ai cho phép hết

    Trả lờiXóa
  14. Còm ở nhà bạn nên không nói dài hơn được toro cứ suy diễn mà hiểu tiếp vậy

    Trả lờiXóa
  15. Đọc trên báo thấy một câu nữa, cũng được cho là của GS NBC, đại khái: chỉ có con cừu mới đi theo lề, còn con người thì tự do (tôi nhớ đại khái thôi). Xuyên qua một vài điều nữa, chẳng hạn (cũng qua báo chí), ông từ chối nhà, biệt thự, công việc, quỹ học bổng đứng tên ông... và ngay cả việc ông mới nhập thêm quốc tịch Pháp đầu năm nay, với lý do (cũng qua báo chí) là để đi lại cho dễ dàng (câu này làm tôi nhớ đến một câu nói nổi tiếng khác, cũng của một nhân vật họ Ngô khác, "cầm cái hộ chiếu VN..." gi đấy của GM NQK thuở nào), chúng ta cũng có thể hiểu được một phần nào con người ông...
    Bây giờ trở lại chuyện câu nói trên, của ông hay của ai khác không quan trọng. Sống hơn nửa thế kỷ, và nhất là qua thời gian "chơi blog" tôi nhận thấy có nhiều điều đúng là như thế. Người mình quả hay suy diễn (theo chủ quan của mình), ít để ý đến cái chính của sự việc, phân tích và xem cái chính ấy là gì? tại sao lại như thế? Phải giải quyết ra sao?... mình cũng hay quen kiểu "lấy ý kiến tập thể" (xưa hay họp "hội đồng gia tộc" biểu quyết), để trở thành ý kiến chính giải quyết một vấn đề nào đó, mà "ý kiến tập thể", hay đại loại như "cơ chế", là rất nguy hiểm, người ta hay đánh đồng việc thống nhất sau khi có những suy xét thỏa đáng về một vấn đề, với việc hùa theo đám đông để có thể thản nhiên ném đá đến chết một con người được tập thể cho là có tội mà không ai cảm thấy áy náy, vụ dân làng xúm vào đánh chết những người đi trộm chó mới đây là thế.

    Thời gian vừa qua trên mạng cũng um xùm nhiều sự việc, chẳng hạn vụ "đuổi mưa" của "dị nhân" trong lễ kỷ niệm ngàn năm Thăng Long, vụ phim Lý Công Uẩn, người ta nhao nhao theo suy diễn của đám đông, đẩy sự việc đi quá xa, hơn là phân tích sự việc để thấy cái gì đúng, cái gì sai, rất đơn giản...
    Lâu lâu ghé nhà bác, nói hơi nhiều... không biết có... suy diễn không :-)))))

    Trả lờiXóa


  16. Riêng Vụ phim Lý Công Uẩn Bu thấy số phản đối là có lý đấy bạn ạ

    Trả lờiXóa
  17. Hay quá, anh Bu. Em thích câu này "Đến đây thì GS Ngô Bảo Châu có lẽ cũng không giải nổi cái bổ đề “Sự thật về quan hệ Việt Nam -Trung Quốc trong 31 năm qua” (1979-2010). Mà chắc không có người dân đen Việt Nam nào nói cho rốt ráo được, may ra chỉ có chúa Trời với nhiều phép lạ." Nhưng có lẽ thích hơn là mấy tiếng hehehe... cuối bài. Đắt quá!

    Trả lờiXóa
  18. Khóc hổ ngươi cười ra nước mắt là vậy đó đèn đỏ à

    Trung thu mà có đèn đỏ sang thăm là hên rồi

    Trả lờiXóa
  19. Bao nhiêu là ngậm ngùi anh Bu nhỉ. Biết mà không được quyền nói, quyền thể hiện thế mới đau đấy ạ.:-((

    Trả lờiXóa
  20. Có người thay mặt nói hộ rồi, anh dân chỉ có cày cuốc cho giỏi khỏi nói chi nữa. hehehe

    Trả lờiXóa
  21. Rất mong bạn nhulytacy bàn thêm về văn hóa

    Trả lờiXóa
  22. Điều này là điều trăn trở của những người cùng khổ qua trong bao thời gian qua đó Bu ạ!

    Trả lờiXóa
  23. Từ "Văn hóa" hiện nay chắc có nhiều nét nghĩa mới. Một trong những nét nghĩa đó là chỉ trình độ.
    Vì thế nên mới có nên mới có các cụm từ như "Văn hóa chạy chức chạy quyền", "văn hóa tham nhũng", "văn hóa lãnh đạo" v.v...

    Trả lờiXóa
  24. Hi hi hi .... còn văn hóa lãnh đạo toàn diện .... cóc cần dân cho phép nữa ...
    Rồi văn hóa của bác Phú "Đường Tăng còn hối lộ kia lòa" hi hi hi .... thế thì hối lộ mới là Đường Tăng hi hi hi .... nên sư thầy nhậu thịt dê thịt chó lu nù .... mấy bà hàng xén nói nhỏ với nhau "tu kinh doanh ấy mà" ...hi hi hi .... cũng là văn hóa

    Trả lờiXóa