

Chiều qua, chuông điện thoại reo, bên kia là tiếng phụ nữ êm như nhung chưa từng quen biết: "Anh bu à, tui đọc sách thấy hai chữ quan tái nghĩa nó là gì anh nhỉ ??". Cũng may mà bu một thời ghiền thơ Nguyễn Bính nên nói ngay: Quan là cửa ải, tái là thành lũy nơi biên giới. Quan tái là cửa ải nơi biên giới giữa hai nước. Nguyễn Bính có bốn câu thơ thế này: Chiều nay…thương nhớ nhất chiều nay. Thoáng bóng em trong cốc rượu đầy. Anh uống cả em và uống cả. Một trời quan tái mấy cho say. Bài này ông làm năm 1940 ở Lạng Sơn, quan tái hẳn là ải
Trước khi đọc MỘT LẦN ĐẾN MIẾN ĐIỆN (BÀI 7) mời bạn giải lao chút xíu với Một thoáng chiều ....
Trả lờiXóa"Em là ai .. cô gái hay nàng tiên"
Trả lờiXóaMà để ta bâng khuâng cả buổi chiều..
hihi..
Chẳng phải tiên chẳng phải người
Trả lờiXóaNhư là gió thoảng giữa chiều thôi
Bâng khuâng như thể làn sương nhẹ
Tan tác rừng xa tận cuối trời
Có một bản nhạc mới mà nhẹ nhàng, hợp với "phi hữu phi không..." của anh nên M gửi vào đây trước nha..(mà M chưa biết tác giả bản nhạc) Nhạc thì nghe được, nên M không dám để chế độ autoplay..
Trả lờiXóaChiều phai..
Một buổi chiều phai
Cho hồn còn chút nắng
Thấy môi còn vị đắng
Biết tình còn trong tim
Biết lòng còn cô đơn
Cơn mê đầy nỗi nhớ
Ngàn đêm dài trăn trở
Người ở đâu mà tìm
Thôi nhé người xưa ơi
Chiều chia tay tiễn biệt
Từng giọt buồn nuối tiếc
Rớt xuống đời mênh mông
Đời như có như không
Nắng tàn ngoài hiên vắng
Lòng ta cơn gió lặng
Ngó mình tay trắng tay
"Ngó mình tay trắng tay"
Trả lờiXóaHay lắm!
Sang đọc entry nhưng thấy hai bác đang đàm đạo say sưa quá nên em lại rón rón ra về để cuộc đàm đạo khỏi ngắt đoạn! hehehe
Trả lờiXóaSay sưa đàm đạo là vui
Trả lờiXóaƠi nàng thu thủy xin mời tham gia
Bạn bè gần láng giềng xa
Về đây thân ái một nhà mun ti
xin đừng rón rén ra đi
hihihi!
Đọc mấy câu thơ thật thú vị.
Trả lờiXóaÔi tình như không mà có !
Lâu lâu anh Bu viết cực ngắn ..cực mềm mà lại cực say,ý lại cực dài ... Thích ghê là thích !..Lâu lâu cứ thế nhé anh Bu
Trả lờiXóaThôi dìa đợi Miến Điện 7
Ôi tình như có mà không!
Trả lờiXóaCâu chuyện lẩn thẩn không đâu lại được bạn gió khuyên cho bốn chữ cực:
Trả lờiXóaBài cực ngắn ý cực dài
Rượu không có uống mà bài cực say
Con người duy lí lâu nay
Bổng dưng chuyển bút mới hay cực mềm
Sợ rồi bu gắng viết thêm
Ý lời như lá ngoài thềm ...gió thu.
Hay quá ! Bác viết hay tuyệt ! Em chép tặng bác một lời trao đổi của D90a2n Minh Phương "Trong một thế giới có đủ bình tâm, người viết nhỏ hơn người đọc, người đọc nhỏ hơn quyển truyện họ đang đọc, và quyển truyện nhỏ hơn sự đọc. Người viết và người đọc rồi chết, truyện rồi quên. Sự đọc ở lại và làm nên một phần mênh mông trong định nghĩa của việc làm người."
Trả lờiXóaHay quá ! Bác viết hay tuyệt ! Em chép tặng bác một lời trao đổi của Đoàn Minh Phương: "Trong một thế giới có đủ bình tâm, người viết nhỏ hơn người đọc, người đọc nhỏ hơn quyển truyện họ đang đọc, và quyển truyện nhỏ hơn sự đọc. Người viết và người đọc rồi chết, truyện rồi quên. Sự đọc ở lại và làm nên một phần mênh mông trong định nghĩa của việc làm người."
Trả lờiXóa"Bu định gọi lại nhưng thấy mình vô duyên đành thôi luôn. Câu chuyện không đâu làm bu bâng khuâng cả buổi chiều…"
Trả lờiXóacó lẽ họ ko "có duyên" được nghe chuyện của bác Bu thì đúng hơn... mà cũng nhờ vậy nên mới có bài viết cực duyên này phải ko bác :-)
Anh Bu ơi! có lẽ nên thông cảm cho cô ấy. Vì anh kể rằng nghe tiếng êm như nhung của người phụ nữ chưa hề quen biết. Cho nên có lẽ vì chưa quen biết, mới lần đầu điện cho anh mà được nghe anh giải thích lại còn được nghe minh họa bằng một bài thơ tình lãng mạn thế kia nên... người phụ nữ ấy lúng túng chăng...? hihiiii may mà còn thốt được câu cám ơn, chứ không thì.. sao nhỉ?
Trả lờiXóaDo đó, theo M si nghĩ "lắm" khi đọc lại bài viết của anh thì.. anh Bu bâng khuâng một, thì cô ấy cũng bâng khuâng vài phần..hihii đúng không nào?
Chợt nhớ câu thơ của Tế Hanh..
"Kẻ về không nói bước vương vương
Thương nhớ lan xa mấy dặm đường
Lẽo đẽo tôi về theo bước họ
Tâm hồn ngơ ngẩn nhớ muôn phương.. "
Chắc phải sửa lại là:
"Người ngừng không nói tiếng vương vương
Thương nhớ lan xa mấy dặm đường
Bâng khuâng tôi ngóng theo âm vọng
Tâm hồn ngơ ngẩn nhớ muôn phương.. "
Mà đề tài anh đưa ra hôm nay, đã làm cho cuộc sốt mùa thu "vàng" và những trắc trở bên ngoài lắng bớt xuống đó anh Bu ơi!
Phân tích vụ này cho thấy, giọng êm như nhung kia chắc là thân quen bác lắm, dù có thể chưa gặp mặt, nên bác yên tâm , họ đang vội đấy thôi, nhất định sẽ còn gọi lại...
Trả lờiXóaQuan tái- cửa ải Nam quan nay đã nằm sâu trong đất TQ, cả cái ngọn núi bên phải này nữa bác ạ.
Của ta, không phải của ta
Của Tàu không phải của Tàu...
Anh uống cả em và uống cả
Một trời sầu hận mấy cho say.
Người phụ nữ ấy giọng êm, nói năng khúc chiết, có chút xíu hồi hộp, nhưng ra vẻ kiêu kì ...hihihi
Trả lờiXóaNgày xưa ông Nguyễn Trãi tiễn bố bị băt sang Tàu thì ải này bên Việt bên Tàu. Ngày nay thì ải nằm trên đất Tàu mấy trăm mét.
Trả lờiXóaChính bu tui đã từng kéo lê cái va li từ cột mốc số 0 chui qua ải Nam quan mà trên đó có mấy chữ Hữu nghị quan. Tại sao như vậy thì phải hỏi ông trưởng ban biên giới chứ không ai biết cụ thể
Người ta chết vì một mái tóc, một tà áo dài, một dáng thướt tha, và một giọng êm như nhung không quen biết, hehe! Đùa với bác Bu cuối tuần chút xíu, "một trời quan tái"... gay nhỉ :-)
Trả lờiXóaĐợi coi tiếp Miến Điện của bác.
Trả lờiXóaNgười đâu gặp gỡ làm chi ...hihihi
Trả lờiXóaSẽ viết bạn đợi nhé
Trả lờiXóaTiếng nói êm như nhung
Trả lờiXóaCúp máy, tai lùng bùng
Lẫn lộn đời thật giả
Co giãn tựa dây thun....
:))
Mộc mạc mà hay
Trả lờiXóa